- Nghe đồn ở Yêu Linh chi địa có một cái động phủ của một vị Tiên đế. Nơi này chẳng lẽ là do Tiên đế bố trí hay sao? - Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi nhìn xung quanh. Hắn thôi không suy nghĩ nữa mà tĩnh tâm, tìm hiểu ý cảnh của bản thân.
Sinh Tử luân hồi! Từ khi Vương Lâm đi vào Yêu Linh chi địa đã hoàn toàn khiến cho ý cảnh hòa nhập với thân thể. Vào lúc này, khi tinh thần hắn chìm đắm vào trong ý cảnh thì tay trái của hắn giống như là sinh, tay phải là tử. Giữa hai tay chính là thời gian chẳng hề thay đổi theo năm tháng.
Tuy nói là tinh thần đắm chìm vào trong ý cảnh nhưng sự cảnh giác của Vương Lâm cũng không biết mất. Hắn phân ra một chút niệm bay quanh thân thể. Nếu Diêu Tích Tuyết có cử động gì là hắn có thể phát hiện được ngay.
Tâm cơ của Vương Lâm hết sức kín đáo. Hắn có thể phân thần mà cảnh giác thì Diêu Tích Tuyết chắc chắn cũng có thể nghĩ ra điều đó. Vì vậy mà lúc này cũng không phải thời cơ tốt nhất để ra tay.
Sau khi ngồi xuống cảm ngộ ý cảnh, cuộn tranh Sinh Tử luân hồi từ từ xuất hiện trong cơ thể Vương Lâm. Theo sự cảm ngộ của hắn tất cả diễn biến xung quanh đều hiện lên hết sức rõ ràng trong đầu.
Bất chợt, hắn cảm nhận được một nguồn lực lượng thần bí từ trên trời giáng xuống, ngưng tụ phía trên bình đài. Thứ lực lượng đó lặng yên hạ xuống, ngưng tụ và xoay quanh người Diêu Tích Tuyết.
Tinh thần Vương Lâm thoáng động lập tức tập trung sự chú ý vào thứ lực lượng thần bí đó. Chỉ thấy nó đang xoay quanh rồi bất chợt dừng lại mà ngưng tụ vào mi tâm của Diêu Tích Tuyết.
Trong tích tắc, một tia sáng màu vàng kim hiện lên trên mi tâm của Diêu Tích Tuyết. Sau khoảng chừng ba hơi thở, ánh sáng biến mất rồi Diêu Tích Tuyết mở mắt ra. Chỉ thấy trong mắt nàng có một ký hiệu màu vàng lóe lên. Ký hiệu đó do ba nét tạo thành. Tuy nhìn có chút rắc rối nhưng vẫn thấy được đường nét.
Vào lúc này, ánh mắt Diêu Tích Tuyết chỉ có ký hiệu màu vàng đó. Vương Lâm vừa mới nhìn vào đó tinh thần liền chấn động giống như có một tia chớp xẹt qua, bên tai vang lên tiếng nổ. Hắn chợt có cảm giác giống như khi gặp phải Thác Sâm. Trong nháy mắt, Diêu Tích Tuyết không còn là tu sĩ Anh Biến hậu kỳ mà đã nhanh chóng trở thành vô thượng tiên tôn có thực lực mà hắn không thể chống cự.
Cái cảm giác đó rất mạnh giống như một con sóng lớn đánh mạnh vào tinh thần của Vương Lâm. Thậm chí ngay cả Thiên Vận tử cũng không thể làm cho Vương Lâm chấn động được như vậy.
Tinh thần của Vương Lâm chấn động mạnh mẽ. Nhưng tâm của hắn vốn rất kiên định vì vậy mà đã nhận ra được sự khác biệt. Nơi phát ra luồng hơi thở uy nghiêm đó cũng không phải là Diêu Tích Tuyết mà chính là hai cái ký hiệu màu vàng trong mắt nàng.