Với thân phận của Tào Nhất Đấu làm sao có thể biết được phương pháp phân biệt Huyết Hồn đan? Một bảo vật như thế thì không thể có chuyện phương pháp phân biệt mà tất cả các tu sĩ đều biết.
Từ đó, Vương Lâm liền có thể kết luận rằng tất cả những việc như vậy đều là mưu kế của Huyết Tổ.
- Kết hợp giữa việc Diêu Tích Tuyết hào hiệp như vậy cùng với câu trả lời của Tào Nhất đấu, ta có thể xác định rằng Huyết Hồn đan chắc chắn có thật giả. Chỉ có điều phân biệt thật giả có lẽ ngoại trừ cha con Huyết Tổ ra cũng không còn người nào biết nữa. - Một tia sáng lóe lên trong mắt Vương Lâm.
- Viên đan này chắc chắn là giả. Đan thật có thể khiến cho người ta sống lại thì đan giả chắc chắn sẽ giúp cho người ta tử vong. Diêu Tích Tuyết! Ngươi đã ác độc như thế thì đừng trách Vương mỗ vô tình. - Vương Lâm liếc nhìn cây đèn trong tay, vốn định bóp nát. Nhưng hắn chợt nghĩ ra một điều gì đó liền cho vào trong túi trữ vật.
Vương Lâm tu đạo đã mấy trăm năm có được vô số loại pháp bảo và thần thông. Đồng thời, tâm cơ của hắn cũng tăng lên rất nhiều. Năm đó khi hắn Kết Đan, Bát Cực Ma quân đã từng nói rằng người này lòng dạ độc ác, to gan lớn mật, làm việc quyết đoán, vô tình. Ngoài ra lại có sự can đảm hơn người, thận trọng, ý chí kiên định lại vô cùng giảo hoạt. Chỉ mấy lời nhận xét đó đã lột tả được toàn bộ về Vương Lâm.
Chỉ cần thông qua nét mặt của Diêu Tích Tuyết và lời nói của Tào Nhất Đấu hắn đã có thể phân tích được ra đáp án như vậy. Mà đáp án đó trong mấy ngàn năm qua có lẽ cũng có rất ít người đoán ra được. Chỉ có những lão quái thành tinh mới có thể nhận thấy được âm mưu ở đây.
Cũng giống như khi ở Chu Tước tinh, Vương Lâm thông qua tính cách của hai nữ đệ tử khác nhau mà khám phá ra được Thiên Huyễn vô tình đạo của Liễu Mi. Mặc dù Vương Lâm không có được tư chất tu luyện tốt nhất, nhưng trải qua những năm tháng tôi luyện với biết bao những đau thương nên trí tuệ của hắn cũng tăng lên rất nhiều. Tất cả chuyện đó cũng có nguyên nhân, nó chính là sự cân bằng của thiên đạo.
Tay phải Vương Lâm vẫy nhẹ một cái, túi trữ vật của Diêu Tích Tuyết liền bay vào trong tay của hắn. Sau khi dụng thần thức đảo qua, số lượng tiên ngọc bên trong đúng như lời đối phương nói. Nó hoàn toàn đủ cho hắn hâp thu tới Anh Biến hậu kỳ.
- Ba ngày. - Vương Lâm hít một hơi thật sau. Hắn nhấc chân trái dậm nhẹ một cái.
Một vầng ánh sáng màu đen lóe lên. Vương Lâm lập tức chìm vào lòng đất.
Sâu trong lòng đất, Vương Lâm ngồi khoanh chân, hai mắt nhắm nghiền. Xung quanh hắn đặt vô số tiên ngọc trong túi trữ vật của Diêu Tích Tuyết. Lúc này, chỗ tiên ngọc đó bị hắn hấp thu với một tốc độ điên cuồng. Từ mảnh tiên ngọc nhanh chóng biến thành bụi.
Tu luyện tới Anh Biến hậu kỳ cần có một số lượng tiên ngọc khổng lồ. Vương Lâm không hề ngừng nghỉ lấy một chút. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần mà hấp thu tiên lực. Sau khi tiên lực vào trong cơ thể, Vương Lâm cũng không có thời gian dung hợp mà dùng kết cấu yêu tinh để tích lũy.