Đôi mi thanh tú của Diêu Tích Tuyết hơi nhíu lại. Nàng đã hết sức thật lòng, những điều cần nói cũng đều đã nói hết. Hơn nữa, thù lao mà nàng đưa ra cũng rất cao. Thậm chí thái độ luôn cố gắng kìm chế để nhận được sự giúp đỡ của đối phương. Nhưng vào lúc này, Vương Lâm lại từ chối khiến cho nàng gần như không còn kiên nhẫn được nữa.
Nhưng nếu không có sự giúp đỡ của hắn thì nàng cần phải chờ sau khi đạt tới Vấn Đỉnh kỳ mới có thể bài trừ cấm chế đó. Mặc dù tiên ngọc để đạt tới Vấn Đỉnh kỳ nàng không thiếu nhưng việc hiểu được thiên đạo lại không có một sự tiến triển. Việc hiểu được thiên đạo có khi dài khi ngắn. Chẳng ai có thể biết trước được khi nào mới có thể hiểu được nó. Hơn nữa, việc này không thể để cho những người ở đây biết được. Nếu không chắc chắn sẽ xảy ra một màn tai họa.
Càng nghĩ thì nàng chỉ thấy có Vương Lâm là người thích hợp nhất. Sau khi chứng kiến thực lực của Vương Lâm đánh một trận với Yêu Tương nàng càng thêm vững tin. Có sự tương trợ của hắn chắc chắn nàng có thể bài trừ được số phong ấn còn lại.
Diêu Tích Tuyết liếc mắt nhìn Vương Lâm một chút rồi hơi trầm ngâm. Với sự thông minh của nàng, chỉ cần ngẫm lại lời nói của Vương Lâm một chút liền hiểu ngay ý tứ của đối phương. Bốn tháng đó. Cũng chỉ là một con số mà thôi. Trong lòng nàng có chút khinh bỉ. Thanh âm hơi lạnh đi một chút, nói:
- Cuối cùng thì ngươi muốn cái gì? Có càng nhiều tiên ngọc? Hay là pháp bảo, công pháp? - Vương Lâm chẳng thèm để ý tới giọng nói của đối phương, bình thản nói:
- Pháp bảo và công pháp thì Vương mỗ không thiếu. Nếu có được càng nhiều tiên ngọc thì đó là điều tốt nhất. - Sự khinh bỉ trong lòng Diêu Tích Tuyết càng lớn, nói:
- Tiên ngọc! Trong Huyết Tổ động phủ của phụ thân ta có rất nhiều. Ta cho người một cái lệnh bài Huyết Phù. Chờ sau khi ra khỏi Yêu Linh chi địa ngươi đến đó mà lấy. - Vương Lâm gật đầu nói:
- Cũng được! Nhưng việc này hung hiểm khó lường. Tại hạ cần phải suy nghĩ. - Sắc mặt Diêu Tích Tuyết lạnh hẳn, lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn suy nghĩ bao lâu?
- Ba tháng! - Vương Lâm nói một cách bình thản.
- Ngươi! - Diêu Tích Tuyết chợt nổi giận. Nàng vung tay áo lên, cánh cửa lầu lập tức mở ra. Nét mặt nàng lạnh tanh, xoay người đi ra ngoài.
- Không tiễn! - Vương Lâm nói một cách thong thả.
Diêu Tích Tuyết bước từng bước ra khỏi ngôi lầu. Nàng hít sâu mấy hơi, cắn răng tay phải vuốt nhẹ vào túi trữ vật. Lập tức, trong tay nàng xuất hiện một cây đèn. Nàng xoay người nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt lạnh lùng nói:
- Vật này cho người. Ba ngày sau phải cùng đi với ta. Nếu ngươi không đồng ý thì việc này chấm dứt. - Vương Lâm nhíu mày nhìn cây đèn trong tay Diêu Tích Tuyết. Thoáng nhìn nó hết sức bình thường không có điểm gì khác lạ. Nhưng sau khi nhìn kỹ, hắn liền phát hiện trên cây đèn có một loạt phù văn được sắp xếp một cách tinh tế. Những tia sáng lấp lóe trên phù văn hoàn toàn trung với nhịp hô hấp của Diêu Tích Tuyết.