- Trước mắt trong Cổ Yêu thành, ngoại trừ ta ra còn có hai vị tu sĩ. Trong hai người đó thì một người chỉ là Anh Biến sơ kỳ, không có tác dụng. Chỉ còn có Vương Lâm. Hắn có thể tiếp được Thất Băng quyền của Yêu Tương thì tu vi vừa đủ. Chỉ có điều tính tình của người này lạnh lùng. Nếu không có lợi chỉ sợ là rất khó giúp ta. - Diêu Tích Tuyết trầm ngâm một lúc, tay phải liền vung lên một cái. Một vầng sáng mờ chợt tỏa ra xung quanh.
Thời gian trong đi, trong Hắc Giáp quân, Vương Lâm vẫn ngồi đó mà tu luyện. Từ sau khi hấp thu yêu lực của năm trăm yêu binh và Tôn thống đội, yêu tinh trong cơ thể hắn sau khi dung hợp cũng đã đạt gần ngàn giáp.
Với một ngàn giáp yêu tinh, tốc độ hấp thu yêu khí ở đây hiển nhiên là nhanh hơn trước gấp mấy lần.
Đối với mọi chuyện trong quân doanh, Vương Lâm cũng không để trong lòng. Hắn tận dụng mọi thời gian hấp thu yêu lực để đột phá tới Anh Biến hậu kỳ.
Ngày hôm nay, Vương Lâm đang ngồi đó chợt mở hai mắt. Nét mặt khẽ thay đổi.
- Vương đạo hữu! Canh ba hôm nay, hãy đến cổ sơn cách quân doanh ngàn dặm. Diêu Tích Tuyết.
Thanh âm của Diêu Tích Tuyết văng vẳng trong nguyên thần của Vương Lâm.
Vương Lâm hơi trầm ngâm một lúc rồi nhắm mắt lại tiếp tục ngồi xuống.
Đến canh ba, cách quân doanh ngàn dặm, trên Cổ sơn, Diêu Tích Tuyết mặc bạch y đứng trên đỉnh núi mà đợi. Thời gian chầm chậm trôi đi. Mãi cho tới khi ánh bình minh bắt đầu ló rạng, Vương Lâm vẫn không hề xuất hiện.
Khuôn mặt Diêu Tích Tuyết từ từ trở nên lạnh lùng. Nàng hừ lạnh một tiếng rồi hóa thành một tia sáng trắng bay thẳng đến quân doanh của Vương Lâm. Thoáng cái, nàng đã tới bên ngoài quân doanh rồi thuấn di đi vào bên trong. Trận pháp của quân doanh đối với nàng không hề có một chút tác dụng. Dù sao thì nàng cũng là một trong số các thống lĩnh.
Sau khi tiến vào quân doanh. Lúc này, ở trên cái sân rộng trăm dặm, đông đảo yêu binh dưới sự chỉ huy của các thống đội đang diễn luyện trận pháp. Sự xuất hiện của Diêu Tích Tuyết lập tức thu hút sự chú ý của đám yêu binh. Tốc độ của nàng cực nhanh bay thẳng về phía ngôi lầu của Vương Lâm.
Ngoài căn lầu, Thập Tam chợt mở hai mắt rồi đứng dậy. Hắn lạnh lùng nhìn về phía Diêu Tích Tuyết đang bay tới.
- Người tới dừng lại. - Thập Tam quát khẽ.
Nét mặt Diêu Tích Tuyết lạnh như băng, hừ lạnh một tiếng. Nàng chẳng những không dừng lại mà còn tăng tốc, bay thẳng tới ngôi lầu.
Vào lúc này, mấy vị thống đội có mặt trên sân gần như chẳng hề do dự nhanh chóng vọt về phía ngôi lầu. Phía sau bọn họ, đám yêu binh cũng tỏa ra yêu khí mà bám theo sau.
Mắt thấy Diêu Tích Tuyết tới gần, Thập Tam hét lớn một tiếng. Chân hắn bước về phía trước một bước, tay phải nắm lại rồi xuất ra một quyền.
Diêu Tích Tuyết cũng chẳng thèm để ý tới Thập Tam. Tay phải nàng điểm nhẹ một cái vào hư không, một tia sáng đỏ như máu chợt lóe lên, bao phủ toàn thân Thập Tam. Ngay lập tức, thân thể Thập Tam chẳng khác gì một quả cầu đỏ như máu. Thập Tam dừng lại, đứng im như một pho tượng trước ngôi lầu.