-Tản ra! - Tư Mã Viêm nghiến răng, nghiến lợi quát. Lời nói cả hắn trong quân doanh chính là lệnh.
Chín ngàn yêu binh lập tức quay lại mà tản ra. Thế trận được lập ra để bao vây nhanh chóng bị phá vỡ, không còn tồn tại.
Vào lúc này, ở giữa quân doanh, một luồng ánh sáng đỏ như máu chợt lóe lên. Thân hình gầy gò của quản sự tham quân từ từ xuất hiện. Hắn cũng không phải tới một mình. Phía sau hắn còn có một lão già mặc áo bằng vải bố. Mái tóc của lão bạc trắng, phất phơ bay trong gió. Lão đứng đó mà khiến cho tất cả mọi thứ bị lu mờ.
Trong nháy mắt khi lão già xuất hiện, Vương Lâm mở hai mắt. Ánh mắt hắn xuyên qua đám yêu binh trước mặt mà nhìn về phía lão già.
Ánh mắt của lão già cũng nhìn về phía Vương Lâm.
Khi ánh mắt hai người vừa tiếp xúc, tâm thần của Vương Lâm hơi chấn động rồi trở lại bình thường. Trong cơ thể đối phương hắn cảm nhận được có tới bốn cái phong ấn.
Thân thể lão già cũng hơi run, ánh mắt lóe lên một tia sáng mà trong lòng cảm thấy khiếp sợ. Đối phương chỉ liếc mắt một cái mà phong ấn trong cơ thể hắn suýt nữa bị phá vỡ.
Sau khi quản sự tham quân xuất hiện liền lóe lên một cái, chẳng khác gì thuấn di mà xuất hiện trước mặt Vương Lâm. Lão già theo sau cũng đồng dạn như vậy.
Khuôn mặt gầy gò của quản sự tham quân sau khi nhìn bộ hài cốt trên mặt đất vẫn bình thản.
- Tham quân đại nhân. Thống lĩnh vô cớ giết chết Tôn thống đội, lại giết thêm năm trăm yêu binh. Tất cả mọi chuyện có mọi người xung quanh chứng kiến. - Tư Mã Viêm đứng một bên nói.
Vương Lâm vung tay phải lên một miếng ngọc giản liền bay ra. Quản sự tham quân đón được rồi cúi đầu nhìn xuống. Yêu lực của hắn mới chảy ra ngay lập tức trong đầu xuất hiện một loạt hình ảnh. Những hình ảnh đó chính là sự việc vừa diễn ra.
Quản sự tham quân liếc nhìn Vương Lâm một cái thật sâu. Chút khinh thường ban đầu đối với Vương Lâm hoàn toàn biến mất. Thậm chí, bây giờ hắn còn có ý kết giao. Thủ đoạn của Vương Lâm có thể nói là hoàn toàn chiếm được tiên cơ, lúc nào cũng nằm trong thế bất bại. Hắn nở nụ cười, nói:
- Vương thống lĩnh! Đã quấy rầy rồi. Việc này, tại hạ sẽ bẩm báo với Yêu Tương đại nhân. Đối với kẻ phạm thượng hậu quả như thế là điều tất nhiên. - Hắn vừa nói vừa ôm quyền với Vương Lâm rồi mỉm cười cáo lui. Cái lão già đi bên cạnh cũng ôm quyền nói với Vương Lâm:
- Vương thống lĩnh tu vi kinh người. Tại hạ bội phục. - Đợi hai người đi khỏi, Tư Mã Viêm trầm lặng một lúc rồi cung kính nói với Vương Lâm:
- Việc này là do mạt tướng lỗ mãng, mong thống lĩnh không trách. - Hắn vừa dứt lên, ánh mắt đám thống đội đứng bên có chút ngạc nhiên. Một người trong số đó hơi do dự một chút rồi mở miệng nói:
- Việc này thuộc hạ cũng có chút lỗ mãng. - Ngay sau đó, tất cả đám thống đội đều nói như vậy. Cuối cùng thì mọi việc cũng chấm dứt. Tới thời điểm này cho dù người ngu cũng nhận ra thủ đoạn của Vương Lâm.