- Có cần phải ý kiến hay không? Người này chắc chắn là một tên phế vật, không cần phải để ý tới. - Một nam tử trẻ tuổi tỏ vẻ khinh miệt đối với thống lĩnh mới. Trong lòng hắn có chút xem thường. Chuẩn xác mà nói thì hắn chẳng hề coi bất cứ người nào từ bên ngoài tới ra cái gì.
- Tôn thống đội nói sai rồi. Thống lĩnh mới chắc chắn là người có tâm cơ thâm trầm. Mấy ngày nay có thể ngồi im tại chỗ, không hề mất bình tĩnh thì chắc chắn là một người phi thường. - Một lão già tóc hoa râm ngồi bên dưới Tư Mã Viêm trầm giọng nói. Người này tuy nói nhiều tuổi, nhưng bộ giáp đen trên người lại tạo ra một sự vững chãi.
Tôn thống đội hừ nhẹ một tiếng, bất mãn nói:
- Ngươi đề cao hành động của hắn quá mức rồi.
Dưới sự quan sát của Vương Lâm thi thoảng lại có người lên tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không đưa ra được một quyết định thống nhất. Tư Mã Viêm day day trán, nói:
- Được rồi! Các ngươi nhớ lấy. Mấy ngày tới không nên trêu chọc tới hắn. Để một thời gian nữa ta xem hắn còn có thể bình tĩnh được nữa không. Chỉ cần hắn chủ động xuất ra thì chúng ta sẽ có đối sách.
Thời gian từ từ trôi qua, trong nháy mắt, Vương Lâm đã ngồi trong quân doanh được nửa tháng. Trong nửa tháng đó, hắn không hề có bất cứ một cử động. Mỗi ngày đều nhắm mắt thổ nạp. Quân doanh giống như trở thành một nơi để cho hắn tu luyện.
Tâm lý của Thập Tam cuối cùng cũng được bình thản, cùng với Vương Lâm thổ nạp.
Chỉ có điều Hổ Báo thì cơn tức giận trong lòng càng lúc càng tăng lên. Nếu không phải hắn có sự e ngại thì đã nổi khùng mà xuất hồn phiên ra đại chiến một lúc.
Vương Lâm trầm lặng khiến cho hơn vạn yêu binh ở đây càng thêm khinh miệt. Đối với tất cả những việc đó, Vương Lâm ngoảnh mặt làm ngơ.
Đến một ngày, trong quân doanh, Tôn thống đội dẫn một đội ngàn người thao luyện đi qua vị trí của Vương Lâm. Lúc này, ánh mắt của Tôn thống đội không hề che giấu sự khinh miệt đối với thống lĩnh mới. Vì vậy mà khi đi ngang qua, hắn phun một bãi nước bọt, làm càn nói:
- Phế vật!
Đội yêu binh thấy động tác của thống đội và lời nói liền cười rộ. Trong tiếng cười tỏ rõ sự mỉa mai.
Trong nháy mắt khi giọt nước bọt rơi xuống, Vương Lâm mở hai mắt. Ánh mắt của hắn hết sức bình thản, từ tốn nói:
- Tôn thống đội! Ngươi nói cái gì?
Tôn thống đội ngẩn người. Từ khi đến đây đã nửa tháng, đây là lần đầu tiên Vương Lâm mở miệng nói chuyện. Hắn cười lạnh trong lòng, nói một cách khinh miệt:
- Lão tử vừa mới nói hai chữ "phế vật".
Giọng nói của hắn cuồng vọng, không hề có chút kiêng nể. Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt Vương Lâm, hắn nhếch miệng cười nhạt. Tay phải hắn giơ lên cao chộp một cái. Nhất thời trong không trung chợt xuất hiện một nguồn lực vô hình.