Mới vừa rồi khi hắn vừa từ trong pháp trận đi ra, một vạn yêu binh mặc giáp đen cùng hét lên. Tiếng hét ẩn chứa yêu lực và sát khí khiến cho uy lực của nó chẳng kém gì một tu sĩ Anh Biến rống lên vậy Quản sự tham quân trong mắt thoáng hiện lên một chút châm biếm. Hắn ho khan vài tiếng rồi nhìn hắc giáp yêu binh xung quanh, quát:
- Tư Mã thống lĩnh ở đâu?
Lời vừa dứt, lập tức từ xa có tiếng vó ngựa vọng tới. Chỉ thấy một con cự thú màu đen có một cái sừng lao đến. Tốc độ của nó cực nhanh làm cuốn lên một đám bụi đất. Giống như một làn sóng đang ùa tới.
Trên lưng con thú có một người đang đứng. Người đó mặc một bộ giáp đen phủ kín toàn thân, bên ngoài có một ít đồ họa màu bạc. Đầu hắn được bịt kín bởi một cái mũ đen, toàn thân tỏa ra sát khí rất mạnh. Từ ngoài nhìn vào, cả người hắn chỉ lộ có một đôi mắt mà thôi.
Trong phút chốc khi xuất hiện trước mặt Vương Lâm, hắn hơi giật mình. Nhưng ngay lập tức luồng sát khí rất đậm tỏa ra từ người hắn nhanh chóng che lấp.
Khi người đó tới, đám yêu binh xung quanh lập tức tách ra để lộ một con đường dẫn thẳng tới mặt Vương Lâm. Cách khoảng ba mươi thước, con thú dưới chân hắn liền rống lên một tiếng rồi dừng lại. Tuy nhiên, dù nó đã dừng lại nhưng bụi đất vẫn tiếp tục lan về phía trước.
Quản sự tham quân vung tay áo, lập tức một cơn cuồng phong xuất hiện, thổi bay đám bụi đất. Hắn nhìn người vừa mới xuất hiện nói:
- Đây là tân thống lĩnh. Tư Mã phó thống lĩnh! Ngươi tới bái kiến đi. - Hắn cố ý nhấn mạnh vào chữ phó một cái.
Người mặc hắc giáp, âm trầm liếc mắt nhìn Vương Lâm rồi nói:
- Tư Mã Viêm ra mắt thống lĩnh.
Thần thái Vương Lâm bình thản, liếc mắt nhìn người đó, nói:
- Tái kiến.
Tư Mã Viêm hừ lạnh một tiếng, tháo chiếc mũ xuống. Khuôn mặt đó đúng là người có vẻ mặt âm trầm trong tửu lâu.
Ánh mắt của quản sự tham quân có chút gì đó khó lường ôm quyền với Vương Lâm rồi nói:
- Vương thống lĩnh! Đến đây, tại hạ xin cáo từ trở về phục mệnh Yêu tương đại nhân.
Vương Lâm mỉm cười nói:
- Không tiễn! Quản sự đại nhân.
Quản sự tham quân mỉm cười gật đầu. Hắn đi vào trong trận pháp rồi biết mất. Sau khi hắn rời khỏi, quân doanh hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ có những tiếng hít thở dồn dập bốn phía.
Tư Mã Viêm lãnh đạm nhìn Vương Lâm, nói:
- Thống lĩnh đại nhân! Hắc Giáp quân có một vạn yêu binh. Ngoại trừ sáu người hôn mê bất tỉnh không thể ra ngoài. Tất cả đều có mặt ở đây.
Thần sắc Vương Lâm vẫn thản nhiên, bình thản nhìn yêu binh đang đứng xung quanh. Trong mắt họ, hắn nhìn thấy một sự khinh thường và đối địch. Một tia sáng lạnh lẽo trong mắt Vương Lâm chợt hiện lên, chậm rãi nói:
- Tất cả đều lui ra ngoài đi.
Một vạn yêu binh không hề có một người di chuyển. Ánh mắt bọn họ tập trung về phía Tư Mã Viêm.