Hơn mười năm sống cuộc sống phàm nhân là quãng thời gian yên tĩnh nhất trong đời hắn. Tuy nói quãng thời gian đó cách đây rất xa, nhưng trong đầu hắn những hình ảnh năm đó vẫn chưa bao giờ biến mất. Nhớ tới Đại Ngưu, Vương Lâm than nhẹ một tiếng, nhấp một ngụm rượu. Hơi rượu vào trong miệng, tuy có vị cay nhưng có chút gì đó giống với thứ rượu mà lần đầu tiên Đại Ngưu đưa cho hắn.
Thập Tam trầm ngâm không nói. Hắn nhận ra Vương Lâm đang có tâm sự. Điều duy nhất hắn có thể làm là rót rượu vào chén cho Vương Lâm.
Hổ Bào nhịn một lúc cứ nuốt nước bọt liên tục. Cuối cùng thì hắn không nhịn được, len lén nhìn Vương Lâm rồi lặng lẽ cầm một vò rượu, tháo nắp rồi nhanh chóng rót ra một chút. Sau khi uống xong, tinh thần hắn trở nên hừng hực.
Hắn đang định uống tiếp một chén lập tức phát hiện ra Thập Tam đang nhìn mình một cách lạnh lùng. Nét mặt Hổ Bào có chút ấm ức, thầm nghĩ trong lòng:" Lão tử chỉ uống có chút rượu chứ có nói gì đâu. Cái tên Thập Tam này tại sao cứ xen vào việc của người khác?"
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng nét mặt hắn vẫn như thường.
Vương Lâm cứ liên tục uống hết chén này tới chén khác, ký ức trong mắt hắn càng lúc càng nhiều. Từng chuỗi hình ảnh trên Chu Tước tinh không ngừng hiện lên trong đầu.
Đúng lúc đó, trong lòng hắn chợt dâng lên một niềm cảm xúc, muốn rời khỏi Yêu Linh chi địa, rời khỏi Thiên Vận tinh mà trở lại Chu Tước - Nơi mà hắn đã sinh ra.
Từ từ, sự xúc động trong lòng càng lúc càng mạnh, choán đầy tinh thần của Vương Lâm. Chén rượu trong tay hắn "choang" một tiếng rồi vỡ vụn. Những mảnh vỡ đâm cả vào lòng bàn tay. Nhưng Vương Lâm cũng chẳng thèm để ý, ánh mắt hắn vẫn đang hồi tưởng lại chuyện xưa.
Vào lúc này, nếu có người tu đạo nhìn thấy Vương Lâm chắc chắn sẽ cả kinh. Phải biết rằng người tu đạo luôn cố gắng giữ cho tâm trí kiên định, làm sao có thể để cho bản thân xúc động trong một thời gian dài như thế?
Thập Tam biết ngay không ổn. Hắn ngẩng đầu lo lắng nhìn Vương Lâm. Hổ Bào cũng nhận thấy có chuyện gì đó không bình thường.Tuy nhiên, mức độ lo lắng của hắn không thể so sánh với Thập Tam.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài vang lên những tiếng động. Đồng thời có những tiếng ồn ào, xen lẫn tiếng quát vang lên. Ngay sau đó, bảy, tám yêu binh mặc áo giáp màu đen đi vào trong tửu lâu. Nét mặt bọn họ vô cùng kiêu ngạo. Điếm tiểu nhị vừa mới đi lên liền bị một người đẩy ra, quát:
- Lấy rượu, thức ăn ngon nhất mang lên đây.
Điếm tiểu nhị bị đẩy ngã xuống đất vội vàng bò dậy. Sau khi nở nụ cười làm lành vội vàng lui ra. Trong tửu lâu có rất nhiều người vội vã tính tiền rồi rời khỏi đây.
Bẩy tám người mặc áo giáp lập tức chiếm lấy một cái bàn rồi cùng nhau ngồi xuống mà nói chuyện một cách ầm ỹ. Trong bảy, tám người đó có một người ước chừng ba mươi tuổi. Nét mặt của hắn hết sức âm trầm. Từ người hắn tản ra một sự oai nghiêm.