Với thuật Luyện thể của hắn hoàn toàn không có hiệu quả với khí tức âm hàn, thân hình run lên một cảm giác tê dại lập tức lan ra toàn thân. Nếu không phải hắn cứng cỏi khác thường, giờ phút này chỉ sợ đã sớm nhũn xuống.
Hổ Bào thấy Thập Tam nhảy lên, tự nhiên không cam lòng. Hắn cắn răng rồi nhảy lên trên lưng Văn Thú, cảm giác lạnh lẽo lập tức xuất hiện toàn thân.
Sau khi gắng gượng đứng vững, Hổ Bào cười khổ thầm nhủ Lão tổ quả nhiên quá mạnh, chỉ riêng việc thu phục yêu thú có tu vi thế này, thật sự đáng sợ.
Nhìn biểu hiện của Thập Tam và Hổ Bào, trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia tán thưởng. Tâm niệm hắn vừa động Văn Thú lập tức rít lên một tiếng, thân hình như tia chớp mà bay đi.
Một trận gió mạnh mẽ lập tức từ phía trước thổi lên thân thể ba người. Vương Lâm đối với trận gió đó có chút thoải mái.
Về phần Hổ Bào và Thập Tam giống như bị gió lốc thổi, chỉ hơi lơ đễnh cả người sẽ bị thổi đi thật xa.
Thập Tam gầm nhẹ một tiếng, lập tức vận chuyển yêu lực toàn thân, dùng thuật Luyện thể mà chống lại sức gió. Hổ Bào cũng nhắm hai mắt lại thổ nạp yêu lực chống cự trận gió.
Nơi đây cách Cổ Yêu thành khoảng chừng ba ngàn vạn dặm. Với tốc độ của Văn Thú cũng cần phải một ít thời gian mới tới nơi. Vương Lâm lại không sốt ruột nên cũng không lãng phí tiên lực trong cơ thể dùng thuật Đại na di.
Văn Thú bay giữa bầu trời, vô số bộ lạc trên mặt đất nơi nó đi qua đều mở ra trận pháp phòng ngự. Ở trong mắt bọn họ, Văn Thú quá mức mạnh mẽ. Phải biết rằng nó chỉ bằng vào tốc độ liền hình thành khí thế như sấm đánh giữa không trung. Giống như một đạo Thiên lôi giáng xuống, tiếng "ầm ầm" truyền đi xa xa, thanh thế cực kỳ kinh người.
Lúc trước Vương Lâm vừa mới tiến vào Yêu linh chi địa cũng không biết được nơi đây có bộ lạc cùng với trận pháp, hơn nữa trận pháp này có hiệu quả ẩn nấp cho nên chưa từng phát hiện nơi đây có dấu vết của con người. Nhưng hiện tại hắn đối với nơi này đã có hiểu biết nhất định, giờ phút này nhìn xuống, trên đường đi hắn nhìn thấy vô số bộ lạc. Những bộ lạc này có mạnh có yếu, có lớn có nhỏ, số lượng người cũng không giống nhau.
- Nếu là bộ lạc Luyện Hồn của ta có thể cắn nuốt dung hợp tất cả bộ lạc ở Yêu linh chi địa, như vậy hình thành lực lượng chỉ sợ là chín quận Yêu linh cũng phải kinh hãi! - Ánh mắt Vương Lâm lóe ra tia sáng.
Bảy ngày sau thoáng thấy Cổ Yêu thành ở trong mắt. Khi cách Cổ Yêu thành hơn trăm dặm, hắn thu hồi Văn Thú, rồi cùng với Thập Tam và Hổ Bào hạ xuống mặt đất.
Tính cách của Thập Tam vốn trầm ổn, mặc dù cuộc đời hắn đi xa nhất cũng chỉ là đi ra khỏi bộ lạc hơn mấy vạn dặm. Lúc này nơi đây cách bộ lạc ba ngàn vạn dặm, hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến một ngày mình có thể đến nơi đây. Tuy nhiên hắn cũng chỉ hơi kích động liền mạnh mẽ áp chế, mặt không chút thay đổi, vẻ mặt lạnh nhạt, không lộ ra một chút gì trong lòng.
Vẻ mặt này của hắn có vài phần tương tự Vương Lâm. Trên thực tế, bốn năm trước tính cách của Thập Tam không phải thế này. Nhưng bốn năm nay, sự sùng kính đối với Vương Lâm khiến cho hắn trong lúc vô tình cố ý luôn bắt chước Vương Lâm mọi thứ.
Nơi đây là Cổ Yêu thành, một thành trì trong phạm vi vô số dặm của Thiên Yêu quận.
Đối với người của tất cả các bộ lạc mà nói thì Cổ Yêu thành là thánh địa. Đó là nơi không thể khinh nhờn, là nơi ước mơ nhất của mọi người trong cuộc đời.
Tuy nhiên điều này đối với Thập Tam bốn năm trước có lẽ là đúng. Nhưng Thập Tam bây giờ, thiên uy trong mắt hắn là Vương Lâm, thánh địa trong mắt là thung lũng bộ lạc. Ước mơ lớn nhất của hắn là được Vương Lâm khen ngợi!
Về phần Hổ Bào, vẫn còn không so được với Thập Tam. Hắn vừa nhìn thấy Cổ Yêu thành không tự chủ được quỳ gối trên mặt đất, lẳng lặng quỳ lễ.
Hồi lâu sau hắn mới phản ứng lại vội vàng đứng lên, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ. Hắn quay mặt nhìn biểu tình lạnh như băng của Thập Tam không có kích động giống như mình, lại cảm giác được mình quá kém so với người ta. Vì thế hắn hít một hơi thật sâu hướng về Cổ Yêu thành phun một bãi nước bọt, thấp giọng nói vài câu, vẻ kính sợ biến mất thay vào đó là vẻ khinh thường.
Đối với biểu hiện của Thập Tam và Hổ Bào, Vương Lâm bật cười. Hắn bước về phía trước một bước cả người như làn khói nhẹ từ từ bay đi.
Thập Tam và Hổ Bào theo sát phía sau.
Khoảng cách trăm dặm rất nhanh liền trôi qua, Cổ Yêu thành đã rõ ràng trước mắt.
Cổ Yêu thành có một diện tích khổng lồ, liếc mắt nhìn cơ hồ không thấy cuối. Diện tích rộng lớn của nó từ trước đến giờ Vương Lâm cũng chưa thấy qua. Tuy nhiên sau khi đã từng vượt qua tinh không, trong mắt Vương Lâm đã nhìn thấy vô số tinh cầu, một mảnh tinh vân. Vì vậy mà cho dù ngôi thành này có lớn thế nào, trong mắt hắn cũng nhỏ bé không đáng kể.