Chế tác xong ngọc giản, Vương Lâm đảo thần thức qua, liền nhìn thấu khắp toàn bộ thung lũng. Mỗi một nơi, Vương Lâm đều nhìn đến, không nơi nào có thể che dấu được. Hắn tỉ mỉ xem xét. Không ngờ nơi đây, mọi người đều rất sung sức, so với hắn năm xưa, họ mạnh mẽ hơn rất nhiều lần.
Rất cảm khái nhưng Vương Lâm cũng có chút vui sướng. Những người này tư chất quả không tồi, điều đó cho thấy có thể tu luyện. Tuy ở đây không có linh lực, nhưng lại có yêu linh tồn tại, những người này lấy yêu lực tu luyện hồn phiên chi mộc, biết đâu lại thành công cũng nên.
Nghĩ như vậy, nên Vương Lâm liền dùng thần thức tìm Âu Dương Hoa đang lên kế hoạch tiến công cốc khác và chiếm làm lãnh địa.
Sau khi truyền âm thanh tới tai Âu Dương Hoa, Vương Lâm thu hồi thần thức.
Không bao lâu thì Âu Dương Hoa xuất hiện, vẻ mặt cung kính, vội vã chạy từ xa tới. Hắn vốn đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên bên tai vang lên âm thanh của Vương Lâm. Hắn chợt giật mình, vội vàng tiến tới.
Vương Lâm liền ném ra hai quả ngọc giản về hướng Âu Dương Hoa.
Âu Dương Hoa ngẩn người ra, cẩn thận nhìn ngọc giản vụt qua, lập tức mặt lộ vẻ kích động, nói:
- Thượng tiên, này… Đây chính là yêu giản?
- Cũng không khác Yêu giản là mấy.
Vương Lâm suy tư một chút, nghĩ tới trong trí nhớ của La Vân, khi nói tới bản ghi chép của tổ tiên, ở vùng đất yêu linh này đúng là có một từ "yêu giản"!
Âu Dương Hoa lấy ngọc giản ra, nhìn một hồi lâu, thở dài, cuối cùng trên nét mặt già nua ửng đỏ, lão thấp giọng nói:
- Thượng tiên, Lão hủ chỉ biết vật này đã từng có sách ghi chép, nhưng tác dụng của nó thì không biết như thế nào.
- Tinh thần tập trung, dán tại mi tâm, trong đầu hãy tưởng tượng, xem xét ngọc giản, nếu tâm trí kiên định, tự nhiên sẽ nhìn thấu. Nếu không được thì ngươi có thể thử lại vài lần.
Vương Lâm nói xong, liền nhắm hai mắt lại.
Âu Dương Hoa thở sâu, khoanh chân ngồi dưới đất, cầm ngọc giản, dán tại mi tâm, ngưng thần tưởng tượng. Một lúc sau, mặt hắn nhăn nhó, mặc cho hắn tưởng tượng như thế, nhưng hắn vẫn không thể cảm nhận được.
Vương Lâm tuy nói là nhắm mắt nhưng hắn luôn theo dõi Âu Dương Hoa từ đầu đến cuối.
Âu Dương Hoa vốn là trưởng lão của cốc này, nhưng vì hắn khi còn nhỏ, đã từng học ở thành cổ yêu, bị phát hiện là có tinh lực, nên không được ở lại thành cổ yêu, đành trở lại cốc này, tất nhiên là địa vị đã tăng lên rất nhiều Vương Lâm nhìn thấy rõ ràng, trong cơ thể Âu Dương Hoa có một đạo hơi thở giống như sợi tơ xen kẽ bên trong, chậm rãi di chuyển. Chẳng qua kinh mạch của lão bị tắc nhiều chỗ, khiến cho tốc độ di chuyển của đạo hơi thở đó chậm chạp, phạm vi di chuyển cũng vì thế mà hạn chế.
Mặc dù thế, nhưng hơi thở này có thể thông qua trận pháp nơi sơn cốc tăng nhanh tốc độ, khiến lão có thể điều khiển trận pháp, đồng thời nương nhờ pháp lực của trận pháp, có thể ảo hóa ra thân thể.