Trong mắt hắn, xuất hiện một đoàn yêu hỏa, nhấp nháy lúc sáng lúc tối. Lúc này trời lặng gió, nhưng trên quần áo hắn, một cỗ yêu khí lờ mờ hiện ra bao phủ lấy hắn.
Âu Dương Hoa thấy thế, ánh mắt dao động, thở dài.Theo bản năng, hắn lùi ra sau vài bước, miệng lẩm bẩm: " người này đến từ bên ngoài, lần đầu tiên hấp thụ yêu lực hống, yêu khí trong cơ thể đã biến hóa. Lời ấy quả không sai."
Trong cơ thể yêu lực kết tinh thành một loại yêu lực, có thể khiến cho cơ thể xuất hiện một cỗ cảm giác cực kì thoải mái, làm cho người ta ngây ngất.
Vương Lâm nheo mắt, lập tức trong mắt đoàn yêu hỏa kia biến mất. Bên ngoài thân thể, yêu khí cũng biến mất trong nháy mắt. Con người hắn hồi phục như thường.
" Loại yêu lực này giống như tiên lực, nhưng đầy tính quỷ dị. Sau khi hít phải loại khí này thì hơi thở và tiên lực có thể dung hợp. Do đó tu vi đạt đến hiệu quả. Tuy nhiên, ở đây yêu lực quá ít, không thể dùng thử." Vương Lâm trầm ngâm một lúc, vỗ túi trữ vật, lập tức có hơn mười bình ngọc bay ra. Dưới cái phất tay áo của Vương Lâm, chúng rơi xuống dưới chân Âu Dương Hoa.
Âu Dương Hoa run lên, vội vàng cầm lấy một bình ngọc, mở ra xem sau đó để vào trong lồng ngực. Giờ phút này trong lòng hắn có chút kích động.
- Ngươi lui ra đi, ta muốn ngồi ở trong này, ngày mai trời sáng, ta thì sẽ rời khỏi đây!
Vươg Lâm bình thản nói, sau đó không hề để ý tới Âu Dương Hoa, khoanh chân cố định, nhắm hai mắt lại, nhìn kỹ yêu lực kết tinh bên trong đan điền.
Âu Dương Hoa vội vàng chào, cung kính cúi đầu lui ra xa.
Nơi đây bỗng nhiên yên tĩnh hẳn. Chỉ có phía xa nơi lửa trại, truyền đến tiếng cười nói râm ran.
Vương Lâm tập trung tinh thần, đắm chìm trong vòng đan điền, hắn cẩn thận cảm thụ yêu lực kết tinh.
Nếu yêu lực có số lượng lớn hơn, có thể là không dung hợp được, nhưng cũng sẽ có uy lực khác. Yêu linh nơi Đông Hải lần này tiến vào đây, chém giết lẫn nhau, không ngoài mục đích chính là cướp đoạt yêu lực kết tinh trong cơ thể của đối phương. Không biết rằng, chính yêu lực kết tinh còn có tác dụng khác. Nếu không thế, nhiều năm qua không thể dẫn tới "gió tanh mưa máu" như Âu Dương Hoa nói.
"Trên phương diện này, ta vẫn còn chút bí mật chưa biết hết. Chừng nào biết rõ thì mới có khả năng quyết định mục tiêu. Tại đây, thời gian từ năm mươi năm đến năm trăm năm, nói dài cũng chưa dài, nhưng cũng không còn ngắn. Nếu là chỉ hấp thu yêu lực để đề cao tu vi thôi thì đơn giản. Vậy dứt khoát ta thả lỏng tính tình, giống như năm đó giết chóc một hồi ở Tu Ma Hải." Trong mắt Vương Lâm lóe lên một tia hàn quang, hắn liếm môi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, phút chốc trời đã về đêm. Không gian một màu đen tối, bên trong thung lũng bốn phía vẫn còn huyên náo, nhưng dân cư đã về phòng nghỉ ngơi.