Tiếng nói của Âu Dương Hoa vội vã, mang theo vẻ khổ sở. Chỉ thấy hắn trừ trong sơn cốc dẫn theo mười người đi ra. Những người này tuy tuổi tác không giống nhau nhưng đều là đàn ông, trên thân thể vẽ đầy thứ chất lỏng màu xanh biếc.
Âu Dương Hoa sau khi hiện thân, nhìn Vương Lâm ở ngoài mười bước, trong mắt hiện lên một tia phức tạp, sau đó thầm than một tiếng, cung kính vái một cái, dùng ngữ khí thần phục nói:
- Âu Dương Hoa không biết ngài là thượng tiên, mọi chuyện trước đây xin nguyện một mình gánh chịu. Xin thượng tiên nể trời cao có đức hiếu sinh mà đừng phá hủy trận pháp, khiến cho tất cả tộc nhân bại lộ dưới yêu linh, trở thành thức ăn của bọn chúng.
Phía sau Âu Dương Hoa, mười người kia cũng nhìn về phía Vương Lâm, trên mặt lộ vẻ sợ hãi.
Vương Lâm liếc nhìn đám người này một cái, tay phải giơ lên, điểm một cái lên hư không. Lập tức trong không trung truyền ra từng đợt sóng gợn. Những đợt sóng gợn này giống như một tấm vải, xuất hiện uốn lượn trong thiên địa một lúc rồi từ từ tiêu tan.
Không còn sóng gợn này tồn tại, trận pháp phía ngoài sơn cốc liền hồi phục một chút. Tốc độ tiêu tán của thứ lực lượng bảo vệ kia từ từ chậm lại, sau đó ngừng hẳn.
Âu Dương Hoa cuối cùng cũng thở phào một hơi, ánh mắt nhìn về Vương Lâm vừa phức tạp nhưng mang theo một tia tôn kính.
- Thượng tiên, thời gian không còn sớm nữa, chỉ e đêm yêu linh đã tới, xin mời vào trong cốc nói chuyện.
Âu Dương Hoa vội vàng nói, sau đó cắn đầu ngón tay, vẩy một giọt máu lên vách đá ở một bên sơn cốc.
Lập tức cả sơn cốc như một người khổng lồ đang ngủ say bừng tỉnh giấc. Những âm thanh ầm ầm từ bên trong truyền ra. Cùng lúc đó, hai bên vách đá giống như một tấm màn, xuất hiện những chuyển động, sau đó giống như bị một thanh đao chém rách, đột nhiên phân thành hai!
Một thông đạo thẳng tắp bỗng nhiên xuất hiện từ bên trong sơn cốc, kéo dài xuyên qua chỗ mấy người Âu Dương Hoa, tới chân Vương Lâm.
- Xin mời thượng tiên!
Âu Dương Hoa tỏ vẻ cung kính nói.
Vương Lâm cũng không nói gì thêm. Đối với nơi này hắn thực sự có rất nhiều chuyện muốn biết rõ ràng. Hắn liền cất bước tiến thẳng vào.
Bên trong sơn cốc có một cảm giác mùa xuân tràn ngập. Nơi này giống như một phường thị của tu sĩ, bên trong san sát những phòng ốc đơn sơ, chẳng qua trong đó không có bán ngọc giản, pháp bảo như phường thị của tu sĩ mà thôi.
Quang cảnh trong cốc khá ưu nhã, cây cối nhiều. Lúc này mặt trời đã sắp lặn nhưng trong cốc vẫn rợp bóng cây xanh mát.