Trên thân thể hai người này không vẽ thứ chất lỏng xanh biếc kia nhưng lại có một cỗ khí tức kỳ dị toát ra. Bọn họ hầu như vừa rời khỏi sơn cốc liền lập tức cắn chót lưỡi, phun một ngụm máu tươi về phía trước.
Máu tươi không phải phun về phía Vương Lâm mà rơi xuống mặt đất phía bên ngoài sơn cốc.
Sau đó hai người này lập tức quay đầu chạy vào trong sơn cốc. Ánh mắt Vương Lâm bình thản, hai tay chụp vào hư không một cái liền bắt được hai người này, ném sang một bên.
Hắn nhìn lại chỗ máu tươi hai người này phun trên mặt đất, lúc này chỉ thấy nơi đó đột nhiên dâng lên một làn sương mù đỏ như máu. Sương mù lúc mới đầu không dày nhưng càng về sau lại sôi trào lên, bao phủ dày đặc toàn bộ bên ngoài sơn cốc.
Vương Lâm vẫn ngồi khoanh chân ở đó, ảnh mắt bình thản nhìn về phía sơn cốc, không thi triển bất cứ pháp thuật gì.
Đợi tới sau khi huyết vụ cực kỳ dày đặc rồi, đột nhiên bên trong sơn cốc truyền ra những tiếng rít gào cực kỳ mãnh liệt. Trong tiếng gào thét này, một bóng đen từ bên trong sơn cốc đi ra. Người này ẩn trong huyết vụ, nhất thời khiến Vương Lâm cảm thấy rất quỷ dị.
- Trả lại tộc nhân cho ta, ngươi, cút ngay khỏi bộ tộc ta! Nếu không, chết!
Một âm thanh lạnh như băng từ trong miệng bóng đen nơi huyết vụ vang lên.
Thần sắc Vương Lâm như thường, hừ nhẹ một tiếng, thân thể đứng lên, bỗng nhiên bước về phía trước một bước. Dưới một bước này, lập tức bốn phía xung quanh Vương Lâm xuất hiện vô số đợt sóng không khí, chấn động kịch liệt, theo bước chân của Vương Lâm ầm ầm đánh tới.
Từng bước đi tới, làn sóng ầm ầm đánh ra. Cơ hồ chỉ trong nháy mắt huyết vụ bao trùm sơn cốc lập tức như băng tuyết dưới ánh mặt trời, lập tức phát ra những tiếng xèo xèo, sau đó với tốc độ mắt thường có thể nhận thấy tan biến đi.
Cả quá trình này diễn ra chưa tới ba nhịp thở. Sau đó, huyết vụ đã hoàn toàn tiêu tan, chỉ còn lại một ngoài toàn thân mặc hắc bào đang đứng ngoài sơn cốc, đôi mắt lộ vẻ khiếp sợ, ngơ ngác nhìn Vương Lâm đang từng bước đi tới.
Thân thể hắn lùi lại phía sau, nhưng lúc này tay phải Vương Lâm chụp vào hư không một cái. Người này không tự chủ được liền bay về phía trước, rơi xuống trước người Vương Lâm.
Lạnh lùng nhìn người này, Vương Lâm phất tay phải, ném hắn vào chỗ sáu người còn lại.
Xong việc, Vương Lâm lại đánh giá trận pháp một chút rồi khoanh chân ngồi xuống, chẳng nói một lời.
Thần thông như sấm sét ấy khiến đám người trong cốc yên tĩnh lại. Sự yên tĩnh này kéo dài tới ba ngày!
Ba ngày này Vương Lâm cũng chẳng làm gì, chỉ ngồi im lặng bên ngoài cốc.