- Chẳng qua hết thảy nếu đem so sánh với khối lệnh bài mà ta thấy cuối cùng. Khối lệnh bài đó rốt cục là vật gì mà có thể khiến đám người Thiên Vận Tử và Lăng Thiên Hậu phải biến sắc. Chuyện bí ẩn trên Thiên Vận Tinh thật sự quá nhiều, ta không thể đoán ra nổi.
Vương Lâm than nhẹ, trầm ngâm không nói.
- Thôi, việc tới đâu hay tới đó vậy, vội vàng cũng không được. Lúc này bổn tôn đang ẩn ở tinh cầu nọ, sẽ không dễ gì bị người khác phát hiện. Hơn nữa Thác Sâm cũng chỉ tập trung vào ta, không biết được bổn tôn. Lúc này ta mượn thời gian năm trăm năm khiến tu vi tăng nhanh, chuẩn bị thật tốt cho hành trình sau này!
Vương Lâm thu hồi tâm tư. Dọc đường vừa đi vừa nghĩ, hắn không ngờ đã bay qua vô sốặm đường. Lúc này thần thức hắn vẫn quét quanh, không thấy bất cứ điều gì kỳ dị. Khắp nơi trên mặt đất đều là bình nguyên hoang vu.
Bình nguyên này cũng rất yên bình, chẳng có chút tiếng động. Trong phạm vi thần thức của Vương Lâm, trừ hắn ra thì không có bất cứ sinh mạng nào khác.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, tiếp tục phi hành.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Mười ngày sau, Vương Lâm đang phi hành đột nhiên sắc mặt thay đổi, ánh mắt như điện nhìn về phía xa. Hắn lập tức dừng bước, sững lại một chút rồi thân thể như lưu tinh, tốc độ nhan hơn trước vô số lần, đột nhiên thuấn di.
Ngoài bình nguyên hoang vu là một vùng núi non trùng điệp, cây cối xanh biếc một màu.
Lúc này bên trong rừng cây có một người nửa thân thể xích lõa, lấy một ít nhựa cây vẽ loạn lên người, hiện lên một tầng sắc xanh nhàn nhạt.
Hắn nằm im không nhúc nhích, thậm chí cả hô hấp cũng rất nhỏ, như có như không. Một lúc sau, thân thể người này hầu như hoàn toàn biến mất, người bình thường căn bản không thể phát hiện ra hắn.
Không lâu sau, đột nhiên trong đám cây phía xa truyền tới tiếng chạy loạt xoạt. Ngay sau đó một con dã thú lớn cỡ con chó, khóe miệng có hai cái răng năng sắc bén g ào thét chạy tới.
Bề ngoài con thú này trông chẳng khác gì con lợn rừng, nhưng trên cơ thể nó lại có một luồng hung khí, hiển nhiên là một loài thú hung mãnh bạo ngược. Tuy vậy nhưng trên thân thể nó lại không có chút linh lực nào.
Con dã thú gào thét phóng ra từ lùm cây. Chẳng qua ngay trong nháy mắt khi nó lao ra, người nọ vẫn nằm yên trên mặt đất không nhúc nhích đột nhiên nhảy lên, trên tay không biết từ lúc nào đã nắm một cái gậy dài màu đen. Ở trên đầu gậy này còn có một lưỡi dao nhỏ phát ra u quang.
Tốc độ người nọ cực nhanh, cơ hồ chỉ trong nháy mắt cái gậy trong tay hắn đã hung hăng đâm về phía con dã thú. Dã thú nọ rõ ràng trước đó không phát hiện ra nơi này có người, hoảng sợ nhưng lại càng phẫn nộ. Nó gào thét nhưng không né tránh mà lao thẳng vào cây gậy trong tay người kia.