Ánh mắt Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu chợt lóe lên, lão chậm rãi nói:
- Không biết là cơ duyên gì mà Tham Lang ngươi lại để ý đến như vậy?
Tham Lang trầm ngâm giây lát, hắn cắn răng ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu rồi khẽ nói:
- Kiếm Tôn ngươi đã nghe nói mấy vạn năm trước Tu Chân Liên Minh từng phát ra một thông cáo để tìm một loại vật phẩm, vật đó chính là một hạt châu. Đồng thời còn dùng một bộ thượng phẩm tiên thuật hoàn chỉnh để làm phần thưởng! Thượng phẩm tiên thuật đấy, đây chính là một phần thưởng lớn chưa từng có của Tu Chân Liên Minh từ khi thành lập đến nay. Căn cứ vào những manh mối ta biết được thì thượng phẩm tiên thuật hoàn chỉnh này trong Tu Chân Liên Minh tuyệt đối không quá mười bộ!
Ánh mắt Lăng Thiên Hậu trở nên ngưng trọng, lão ung dung nói:
- Ngươi bị thương có liên quan đến hạt châu đó sao?
Tham Lang gật đầu rồi cười khổ nói:
- Chuyện năm xưa không nhắc đến nữa, tu vi của ta không đủ, nhưng nếu như Kiếm Tôn ngươi chịu xuất thủ thì chắc chắn sẽ dễ như trở bàn tay!
Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu ngẩng đầu nhìn lên hư không, một hồi lâu sau mới chậm rãi nói:
- Việc này đợi sau khi chuyện Đông Hải Yêu Linh kết thúc, ngươi và ta bàn bạc lại cũng không muộn. Nhưng trước đó thì Tham Lang ngươi phải giúp ta làm một chuyện!
Ánh mắt Tham Lang chợt lóe, nói:
- Không biết Kiếm Tôn có chuyện gì mà phải cần ta đi làm?
- Ngươi tiến vào trong cửa Đông Hải Yêu Linh bảo vệ cho mười hai tên đệ tử của ta được bình an, để bọn họ hoàn thành những nhiệm vụ bí mật ta đã giao. Nếu ngươi làm được, ta sẽ giúp ngươi một phen!
Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu ung dung nói.
Vẻ mặt Tham Lang trầm hẳn xuống, hắn phất tay áo nói:
- Lăng Thiên Hậu, ngươi giúp ta sao? Nói như vậy là có ý gì?
Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu nghiêng người nhìn về phía Tham Lang, mặt lão không chút thay đổi, bình thản nói:
- Tham Lang, khi Lăng Thiên Hậu ta oai phong trên tinh không thì ngươi còn chưa bước đi trên tinh cầu tu chân. Tâm cơ của ngươi đã hiện rõ trước mặt ta, nếu không phải ngươi bị người giữ hạt châu bức bách thì có thể chạy một quãng đường xa đến Thiên Vận Tinh tìm ta sao?
- Sợ rằng nếu ngày hôm nay ta đuổi ngươi đi, thì không bao lâu sau ta và ngươi sẽ sinh tử cách biệt rồi!
Tham Lang trở nên âm trầm, khoảnh khắc sau hắn khẽ mỉm cười, nói:
- Kiếm Tôn đại nhân quá đa nghi rồi! Chuyến đi này nếu có thêm Tham Lang ta thì tất nhiên sẽ bảo vệ đệ tử của Kiếm Tôn được bình an! Chẳng qua ta nghe nói cửa Đông Hải Yêu Linh có chút huyền diệu, với tu vi của ta không biết có được tiến vào không… ….
- Chuyện này ngươi cứ yên tâm đi. Lần này ngươi đã bị thương mà ta lại là người mở cửa Yêu Linh, tất nhiên sẽ cho ngươi đi vào!
Lăng Thiên Hậu bình thản nói.
Tham Lang gật đầu, hắn không nói thêm gì nữa.
Trong lúc hai người đang nói chuyện với nhau, có một đám mây bảy màu từ phương xa trong tinh không chậm rãi bay tới.
Ánh mắt Tham Lang chợt lóe, cả người hắn đột nhiên biến mất ngay tại chỗ. Nếu nhìn kỹ thì hắn lúc này hóa thành một bóng ma đứng sát phía sau Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu không chút nhúc nhích.