Sau khi thấy Vương Lâm xuất hiện, ánh mắt lão già lộ ra vẻ như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra.
- Vương đạo hữu, chuyện gì cũng hãy từ từ. Ngươi muốn biết sự tình gì thì hãy cứ hỏi không sao cả. Lão phu cam đoan đem tất cả những gì biết được trả lời, không dám nói dối.
Lão già thấp người cũng là bất đắc dĩ. Tu vi kém hơn so với đối phương, pháp bảo cũng không bẳng. Khi mình bỏ chạy, tên Vương Lâm này cũng không thèm tự thân ra tay, chỉ tuỳ ý ném ra hai kiện pháp bảo, không ngờ thiếu chút nữa đã giết chết mình.
Phi kiếm kia thì không cần nói đến, ngoài sự cứng rắn ra, uy lực của kiếm quang cũng không quá lớn. Nhưng độ cứng rắn của nó thì chắc chắn xếp hàng đầu, khiến hắn rất đau đầu. Bất kể loại pháp bảo thần thông nào cũng không có chút hiệu quả nào với nó. Nếu không phải là đang chạy trối chết thì hắn kiểu gì cũng nghĩ biện pháp chiếm đoạt lấy nó để nghiên cứu một phen.
So với thanh phi kiếm này, chân chính khiến lão rơi vào kinh hãi, từ bỏ tất cả kháng cự là thanh loan đao quỷ dị khó lường kia.
Thanh loan đao này trong mắt lão già là như một viễn cổ ma thần chuyên thu nhặt sinh mạng. Tốc độ của nó quá nhanh, lúc nào cũng luôn dán chặt vào mi tâm lão. Lão như bị một bàn tay vô hình bóp lấy cổ, chỉ cần đối phương hơi dùng sức thì dù hắn chống cự như thế nào cũng không thể thoát chết được.
Do đó, lão già này không dám chạy trốn nữa, chỉ có thể cứ đứng như thế, bị một đao một kiếm giam giữ, đành chờ đợi Vương Lâm đến.
Nội tâm lão già lúc này chứa đầy chua xót, thậm chí trong lòng cực kỳ hối hận, không nên cùng với Thạch Phương đến Địa Tinh, cuối cùng trêu chọc phải sát tinh bực này!
Sự chết sống của Thạch Phương hắn đã không rảnh để mà chú ý nữa. Lúc này đáy lòng hắn chỉ suy nghĩ làm thế nào mới có thể bảo mệnh được.
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào lão già, trên tay phải có mấy luồng khí xám chậm rãi lưu động, bình thản nói:
- Nhiều năm trước, khi Kiếm Tôn từ trên tiên giới về có phát sinh việc gì lạ thường? Ta chỉ cho ngươi một cơ hội. Nếu do dự, chết! Nếu không trả lời được, chết! Nếu trả lời khác với Thạch Phương, chết!
Lão già này ngẩn ra, nhưng sau đó không chút do dự nói:
- Lúc Kiếm Tôn đại nhân trở về có một đạo kiếm hồn cực kỳ đáng sợ từ phía chân trời phá không truy kích, đánh nhau mấy ngày với Kiếm Tôn. Cuối cùng kiếm hồn này tan vỡ, hơn một phần ba trong số đó bị Kiếm Tôn đại nhân phong ấn, áp chế tại chỗ sâu bên trong Đông Hải Yêu Linh chi môn!
Ánh mắt Vương Lâm lại loé lên, lập tức hỏi tiếp:
- Đông Hải Yêu Linh chi môn này có gì huyền diệu?
Lão già này không dám do dự, nhanh chóng nói:
- Đông Hải Yêu Linh chi môn là một trong ba đại cấm địa của bên ngoài Thiên Vận tinh. Quyền quản lý một vạn năm thay đổi một lần. Lúc này chính là do Đại La Kiếm Tông ta quản lý. Bên trong nó có Cổ Yêu tồn tại. Yêu Linh chi môn cứ năm ngàn năm mở ra một lần. Sau khi mở ra, các tông phái trên Thiên Vận tinh đều phái đệ tử tiến vào để tìm bắt Cổ Yêu. Thật ra tìm bắt Cổ Yêu chỉ là thứ yếu. Mục đích chủ yếu đi vào Đông Hải Yêu Linh chi môn chính là một sự thí huyện, huyết tinh thí luyện. Mức độ nguy hiểm ở đó rất cao. Thậm chí có thể nói, số người đi ra càng ít thì càng nhận được nhiều chỗ tốt. Chân chính chỗ tốt chính là nháy mắt khi đi ra sẽ được một lần Đông Hải Yêu Linh quán đính. - Nói tới đây, trong mắt lão già thấp người này lộ ra đầy vẻ tham lam.