Vương Lâm cầm lấy Diệu Kim quả, đặt lên mi tâm. Lập tức, nó dung nhập vào bên trong trán hắn. Một lúc sau, trong mắt Vương Lâm lộ ra một tia thất vọng, buông tay ra.
- Ta đã quá nóng nảy rồi! Muốn cho một thuộc tính của Nghịch Thiên châu viên mãn đâu có thể đơn giản như thế được. Với bảy trăm năm tu hành, lấy cơ duyên của ta mà chẳng qua cũng mới chỉ khiến cho bốn thuộc tính viên mãn mà thôi. Mỗi lần viên mãn đều trải qua bao hung hiểm. Hiện tại, để kim thuộc tính viên mãn cũng không đơn giản như vậy. Chỉ không biết là kim linh căn có tác dụng hay không đây!?" - Vương Lâm than thầm, tay phải chụp một cái vào hư không, lập tức một phần ba số Diệu Kim quả dưới Kim hoa bay lên, lơ lửng giữa không trung.
Văn thú reo lên một tiếng, cái xúc tu thật lớn của nó lập tức hút lấy. Toàn bộ số Diệu Kim quả nhanh chóng bay vào trong miệng nó. Lúc này, bên ngoài thân thể Văn thú tản ra từng trận kim quang, sau khi loé ra chín lần mới chậm rãi khôi phục bình thường.
Mắt thấy dường như vẻ thèm thuồng của Văn thú vẫn chưa hết, Vương Lâm cũng không tiếp tục hái thêm Diệu Kim quả mà tay phải hắn bấm quyết, đánh ra một đạo linh quang. Đạo linh quang này dừng lại ở phía trên phiến hoa màu vàng, lập tức khiến cho đám hoa tản mát ra từng trận kim mang cực kỳ chói mắt.
Ánh mắt Vương Lâm loé lên, vẫn chưa lùi ra sau mà vỗ lên túi trữ vật, trong tay liền xuất hiện một khối ngọc giản lớn. Đôi mắt hắn hiện lên vẻ suy tư, rồi nhanh chóng khắc lên khối ngọc giản này, sau đó đặt bên cạnh đoá hoa màu vàng.
Cách đó không xa, Thiên Cầm nhìn Vương Lâm chăm chú, ánh mắt hiện lên vẻ mê hoặc. Nàng không biết người trước mắt này rốt cuộc đang làm gì, vì sao không hái đám Diệu Kim quả kia xuống mà lại có những hành vi cổ quái như thế, nhìn hành động thì như là đang bố trí trận pháp vậy.
- Chẳng lẽ để lấy được Diệu Kim quả này còn cần phải có một trận pháp nào đó chăng? - Vẻ nghi hoặc trong mắt Thiên Cầm càng nặng.
Sau khi đem ngọc giản cuối cùng đặt xuống mặt đất, vẻ suy tư trong mắt của Vương Lâm cũng biến mất, thay vào đó là một tia sáng tỏ.
- Dựa theo ký ức của Đồ Ti, Diệu Kim quả này chỉ có thể chờ cho chu kỳ tự nhiên qua đi, tự nhiên héo rũ, cuối cùng dưới gốc mới có thể hình thành kim linh căn.
Nhưng lúc này hắn cũng không có thời gian để chờ đợi, hơn nữa chu kỳ hình thành linh căn của nó khi dài khi ngắn, thậm chí có khi cần đến mấy năm. Mà ta không có thời gian. Chỉ có thể dựa vào phương pháp điều hoà trong ký ức của Đồ Ti mà thôi.
Chẳng qua Cổ Thần sử dụng xương cốt của yêu thú còn ta lại sử dụng ngọc giản, hiệu quả chỉ sợ có chút không đủ.
Đối với điểm này Vương Lâm cũng có chút bất đắc dĩ. Bởi sự cường đại của Cổ Thần, hết thảy tài liệu đem ra sử dụng tự nhiên đều là thứ tốt nhất.