Trưởng lão Thạch Phương của Đại La Kiếm Tông và một lão già thấp người. gần như đồng thời phun máu, loạng choạng lui lại,. Trên mặt đất liền xuất hiện mấy dầu chân thật sâu. Mỗi bước chân của họ lại khiến cho mặt đất rung động một chút.
Sau khi lớp bụi khuếch tán ra xung quanh liền có một đạo ánh sáng như kiếm quang xuất hiện. Mục tiêu của nó không phải là hai tên Trưởng lão của Đại La Kiếm Tông mà là lão già nhân cơ hội muốn hái Diệu Kim quả, tu sĩ Hoá Thần kỳ - Lữ Tùng Nghĩa.
Sắc mặt của Lữ Tùng Nghĩa đại biến, biết rõ là lui về phía sau thì không kịp nên hắn vội vã thuấn di. Tuy nói rằng trong Địa Ma Bắc giới thuấn di là việc rất nguy hiểm nhưng lúc này hắn cũng không còn lựa chọn nào khác. Chỉ thấy bốn phía xung quanh xuất hiện từng đạo sóng gợn vặn vẹo, bóng dáng của hắn lập tức biến mất.
Chỉ có điều từ trong làn khí màu xám chợt vọng ra một tiếng hừ lạnh. Cùng với tiếng "hừ" đó, khí xám lan tới gần, trực tiếp xuyên thấu qua không gian đang vặn vẹo kia, mà xông vào bên trong cơ thể của Lữ Tùng Nghĩa đang muốn thuấn di bỏ trốn.
- Ngươi! - Sắc mặt của Lữ Tùng Nghĩa đại biến, đang muốn mở mồm nói chuyện thân mình không ngờ như một quả cầu cứ thế mà phình to.
Cảnh tượng này quá mức quỷ dị. Chỉ thấy thân thể của Lữ Tùng Nghĩa nháy mắt đã phình ra đến cực hạn. Một tiếng nổ vang lên, đường đường là Hoá Thần tu sĩ của Đại La Kiếm Tông nổ tung thành từng mảnh vụn!
- Bang bang bang!
Tiếng động quanh quẩn trong sơn cốc còn truyền lại. Trên bầu trời vô số huyết nhục bắn tung tóe ra xung quanh rồi rơi xuống đất!
Một làn sương máu tỏa ra bốn phía.
Từ trong màn sương máu, một bóng người mặc tử y chậm rãi từ ngoài sơn cốc đi vào.
Mái tóc dài của người đó xõa xuống lưng. Khuôn mặt tuy không phải quá anh tuấn nhưng có một cỗ cảm giác bất phàm. Trên đầu ngón trỏ tay phải của hắn có hai luồng khí xám, như hai con rồng nhỏ từ hai kẽ hở hai bên ngón tay xoay quanh.
Trên lưng người này có một khối lệnh bài màu tím. Trên lệnh bài có khắc một chữ "Thất" Vương Lâm xuất hiện khiến cho trong sơn cốc trở nên yên tĩnh!
Sắc mặt của Quách Tà Dật tái nhợt, không còn chút huyết sắc, thân mình mơ hồ run rẩy. Tay phải nắm chặt phi kiếm, đầu ngón tay cũng trở nên trắng bệch mà không biết.
Sư muội của hắn cũng kinh hoàng, nhịn không được, bịt lấy miệng ngồi xuống, bắt đầu nôn mửa. Sắc mặt cũng tái nhợt như tờ giấy.
Về phần thanh niên mặc đồ màu lam dĩ nhiên không phải là đệ tử của Đại La Kiếm Tông thì trong mắt chỉ có một sự ngây ngất. Thậm chí hắn còn hít vào mấy hơi thật sâu sương mù đầy mùi máu tươi.
Ngoại trừ ba người đó ra, nét mặt nữ tử Thiên Cầm âm trầm, ánh mắt có chút gì đó do dự không quyết.
Nhưng đó cũng chỉ là đám tiểu bối tu vi, định lực không đủ, dĩ nhiên không thể bằng Thạch Phương và lão già thấp người kia. Hai người này tuy tâm thần đại chấn, thầm nhủ không ổn nhưng sắc mặt vẫn không quá lộ liễu, chỉ hơi khó coi mà thôi.