Thiên Thai lão nhân thở sâu, lắc đầu nói:
- Là lão phu lỗ mãng mới đúng. Mấy ngày trước, nếu không phải do lão đạo không tuân thủ quy củ tiến nhập vào phạm vi ngàn dặm quanh Thông Thiên Tháp, kinh động đến Khuất thú thì Sứ giả đại nhân đã dàng thu phục được con thú này hơn.
- Không sao cả!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, nhìn về Thiên Thai lão nhân. Tu vi của người này dĩ nhiên đã đến bước này! Đối với một Anh Biến kỳ tu sĩ mà nói, một bước này chính là tối trọng yếu, lựa chọn sống hay chết!
- Sứ giả đại nhân không phải tới để khiển trách lão đạo mạo phạm xâm nhập vậy thì tìm tới lão nhân mà nửa chân đã bước vào quan tài này là có chuyện gì?
Hai mí mắt của Thiên Thai lão nhân hơi khép lại, trầm giọng nói.
- Vương Lâm nhìn về phía xa xa, chậm rãi nói:
- Địa Tinh này có có nơi nào có yêu thú tụ tập không?
Ánh mắt của Thiên Thai lão nhân nhíu lại, trầm ngâm một lúc, tay phải chụp một cái vào hư không, lập tức xuất hiện một khối ngọc giản, nói:
- Nơi mà yêu thú tụ tập thì Địa Tinh có ba chỗ, toàn bộ đều ở bên trong ngọc giản này, Sứ giả đại nhân nhìn qua là biết!
Tiếp nhận ngọc giản, thần thức của Vương Lâm đảo qua, hướng về Thiên Thai lão nhân gật đầu một cái, không nói thêm nữa, trực tiếp hoá thành một đạo tàn ảnh biến mất tại chỗ.
Thiên Thai lão nhân nhìn thoáng qua chỗ Vương Lâm vừa biến mất, hai mắt lại lần nữa nhắm lại, lẩm bẩm tự nói:
- Người này giữa hai mi tâm ẩn ẩn sát khí. Chuyến này hẳn là vì để giết chóc đi. Dọc đường này hy vọng không có ai tới trêu chọc hắn.
Cực Bắc của Địa Tinh. Bên trong phạm vi trăm vạn dặm của Tùng Mãng Sơn tụ tập vô số yêu thú. Nơi này tồn tại cả Hoang thú thực lực tương đương tu vi Vấn Đỉnh. Đây là nơi để đệ tử của các tông phái thí luyện. Nhưng phạm vi ba mươi vạn dặm ở trung tâm được gọi là cấm địa, không thể dễ dàng đi vào.
Vương Lâm thu ngọc giản trong tay vào trong túi trữ vật, nhắm chuẩn phương hướng. Tay phải hắn vẽ lên không trung trước mặt, lập tức trong vòng mấy trượng xung quanh thân thể hắn nổi lên ngân mang. Trong ngân mang này, Vương Lâm đưa chân bước về phía trước. Một bước, hai bước, ba bước… như là bước trên bậc thang hướng lên trời. Hắn liên tiếp bước ra mười bước.
Mười bước này cũng chính là cực hạn thuấn di mà hắn có thể chịu đựng được lúc này.
Sau khi bước ra mười bước, ánh mắt Vương Lâm chớp lên, cả người nhoáng lên một cái. Giờ phút này, bóng dáng hắn từ một hoá thành mười, bắt đầu loé lên dữ dội.
Cuối cùng chỉ nghe một tiếng sét đánh vang lên. Tiếng vang qua đi, tại chỗ cũng không còn thân ảnh nào nữa.