Hai đạo Hoàng tuyền chỉ tốc độ cực nhanh bỗng nhiên đâm về hướng Trần Đào.
Chiến ý trong mắt Trần Đào đại thịnh, cười lên ha hả. Thân mình hắn nhoáng lên một cái, hai tay nâng lên. Bên trong lòng bàn tay lần lượt loé ra hai đạo kim sắc quang mang hình nguyệt nha.
Nháy mắt Hoàng tuyền chỉ đã đâm tới người hắn, một trước một sau, phân biệt từ ngón út của Vương Lâm và từ Luân hồi ý cảnh biến thành, đồng thời công kích.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng nhiên vang lên bên ngoài thân thể của Trần Đào, khuếch tán ra xung quanh. Không trung như vị một cơn lốc tàn phá, Luân hồi ý cảnh lập tức tiêu tan.
Thân mình Vương Lâm đạp mạnh từng bước thật sâu lui về phía sau hơn mười trượng, sau đó lại lui ra hơn trăm trượng, phun ra một ngụm tiên huyết! Trong cơ thể, tiên lực hoàn toàn hỗn loạn. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Trần Đào, âm trầm nói:
- Ta, bỏ cuộc!
Lại nhìn về phía Trần Đào, lúc này sắc mặt hắn vẫn như thường, thu hồi song chưởng, lạnh lùng nhìn Vương Lâm. Chiến ý trong mắt chẳng những không tiêu tan mà còn càng nồng đậm, hắn trầm giọng nói:
- Chờ sau khi ngươi đạt Vấn Đỉnh thì ta ngươi lại tái chiến, lão Thất!
Hắn thở sâu, áp chế tiên lực bạo loạn trong cơ thể. Một chỉ này của Vương Lâm, hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của Trần Đào. Nếu không phải trước khi trở về hắn lại có kỳ ngộ, tu vi đạt tới Vấn Đỉnh trung kỳ thì mặc dù hắn cũng có thể tiếp được một chỉ này những nhất định sẽ bị thương!
Thiên Vận Tử nhìn Vương Lâm, vẻ tán thưởng trong mắt lại càng nồng đậm, khẽ cười nói:
- Hai người các ngươi đều cùng là người của Tử hệ, đều là đệ tử của vi sư, trong lòng không nên ghen ghét nhau. Hôm nay, Trần Đào, ngươi thắng thì phong hiệu Thiên Vận Thất tử của Tử hệ thuộc về ngươi!
Nói xong, Thiên Vận Tử hư không điểm về mi tâm của mình, lập tức một khối tinh thể trong suốt loé ra, từ trên trán hắn chậm rãi bay vào tay của Thiên Vận Tử.
Hắn vung tay, tinh thể này lập tức hoá thành một đạo tử hồng, bay đến trước người Trần Đào, nhanh chóng dung nhập vào bên trong mi tâm hắn.
- Ngươi không phải là lần đầu tiên đạt được phong hiệu Thiên Vận Thất tử, tự mình cảm ngộ đi!
Thiên Vận Tử chậm rãi nói.
Trần Đào thở sâu, hướng về Thiên Vận Tử cúi đầu thật sâu, cung kính nói:
- Đệ tử tạ ơn sư phụ!
Thiên Vận Tử gật đầu, sau đó ánh mắt đảo qua, dừng trên người những tu sĩ xung quanh, ôm quyền ôn tồn nói:
- Chư vị, Đại thọ vạn năm tuổi của lão phu đến hôm nay coi như kết thúc. Chư vị nếu không có chuyện gì quan trong mong là sẽ ở lại nghỉ ngơi vài ngày ở Thiên Vận Tông ta, chúng ta cùng nhau luận đạo, ấn chứng đạo quả!
Những tu sĩ xung quanh đều ngữ khí khách sáo, tuyệt đại bộ phận đều không ở lại mà tản ra. Trong thời gian ngắn, bên ngoài Thiên Vận Tông có mấy vạn đạo trường hồng bỗng nhiên xuất hiện, bay về phía xa xa rời đi.
Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu lúc này cười lên một tiếng, thân mình hắn bước ra hơn mười trượng, cả người hoá thành một đạo kiếm quang nhanh chóng hướng về phía chân trời bay đi, từ xa truyền đến giọng nói của lão:
- Thiên Vận lão nhi, dựa theo ước hẹn của chúng ta, Đông Hải Yêu Linh chi môn ba tháng sau, ngươi nhớ tuyển người tiến vào!
Ánh mắt của Thiên Vận Tử nhíu lại, hơi gật đầu. Sau đó nhìn về phía Vương Lâm nói:
- Ngươi đi theo ta tế bái Tổ linh, sau đó vi sư sẽ truyền cho ngươi cấm pháp thần thông, cho ngươi pháp bảo bản mạng. Từ nay về sau ngươi là chân chính đệ tử của Thiên Vận Tử ta!
Vương Lâm cung kính xưng vang, trong mắt hiện lên quang mang.
Cấm pháp thần thông! Chỉ khi thật sự trở thành đệ tử chân chính của Thiên Vận Tử, sau khi bái tế Tổ linh mới có thể nắm giữ một lần cơ hội mà vô số người muốn hướng tới, học tập cấm pháp thần thông mà Thiên Vận Tử bắt chước ra từ tiên thuật!
Tay áo Thiên Vận Tử vung lên, một đám mây bảy màu thật lớn bỗng nhiên từ bên trong hư không xuất hiện, cuốn lấy người Vương Lâm, mang hắn theo, nhoáng lên, bay nhanh về phía chân trời.
Mây gió tản ra, bầu trời xanh trong hiện lên. Đang ở trong áng mây bảy màu, Vương Lâm nghiêng đầu nhìn xuống đất. Chỉ thấy núi sông dưới chân nháy mắt bị lướt qua.
Mấy tức thời gian qua đi, đám mây bảy màu bay qua các phân tông của Thiên Vận Tông, xuất hiện ở chỗ Tổng tông.
Hiện ra trước mặt Vương Lâm là một mảnh thiên địa còn đẹp hơn mấy lần so với tiên cảnh. Ba ngọn núi cao ngất ngập trong mây, đứng giữa đất trời như ba ngón tay đâm thẳng lên bầu trời.
Trong ba ngọn núi lớn này có ngọn ở giữa bị bao phủ bởi một màu tuyết trắng. Ánh mặt trời chiếu lên tản mát ra vạn ánh hào quang. Ánh sáng này chiếu xạ liên tục, nếu bị ánh vào mắt lâu sẽ khiến người ta lâm vào một cảm giác mê muội.