Còn Bạch Vi, kiên trì thêm được một chút rồi than thầm một tiếng, thân mình rơi xuống, ngồi lại trên mặt đất. Toàn bộ Tử hệ, ngoại trừ Vương Lâm chỉ còn có vị Tứ sư tỷ là thần thái vẫn như thường, bình tĩnh nhìn không trung.
Ngoại trừ hai người hắn, những đệ tử tầm thường của Tử hệ đã sớm không chịu đựng được, từ giữa không trung hạ xuống.
Không chỉ có mỗi Tử hệ, ngay cả sáu hệ khác, tuyệt đại bộ phận những đệ tử bình thường cũng đều đã hạ xuống. Chỉ có những người có tu vi cao thâm mới miễn cưỡng đứng thẳng được.
Tuy nhiên, trong số đệ tử của Thiên Vận Tử trong sáu hệ khác, không ngờ không có một người nào từ giữa không trung hạ xuống, đều đứng tại chỗ. Mặc dù sắc mặt cũng hơi chút tái nhợt như Vương Lâm nhưng vẫn đang kiên trì.
Sắc mặt của Vương Lâm, sau khi kim tiên lực vận chuyển được ba vòng thì đã khôi phục lại như thường. Tứ sư tỷ liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái đầy thâm ý, không nói gì cả.
Ánh mắt của Thiên Vận Tử lộ ra quang manh bình thản, tay phải điểm cách không hướng về Lăng Thiên Hầu. Nhưng lập tức, tay phải lão chỉ chếch sang một chút, khi hạ xuống đã điểm về phía sau Lăng Thiên Hầu, lên đám đệ tử đang đạp trên phi kiếm.
Sắc mặt của Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu trầm xuống, thân mình hắn khẽ động, muốn lên phía trước. Nhưng đúng lúc này, Thiên Vận Tử mỉm cười, trong miệng thốt lên:
- Dẫn độ!
Lời này vừa ra, từ tầng mây trong không trung lập tức truyền ra từng tiếng nổ ầm ầm. Toàn bộ không trung như bị một đôi tay vô hình xé mở ra, lộ ra một mảng trống rỗng thật lớn. Trận trận ánh sáng bảy màu bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, bao lấy toàn bộ đệ tử phía sau Lăng Thiên Hầu.
Vẻ mặt băng lãnh của đám đệ tử Đại La Kiếm Tông biến mất, thay vào đó là từng trận mê man. Thân thể bọn họ không chịu không chế, không ngừng chậm rãi bay hướng về bầu trời phía trên, nơi phát ra ánh sang bảy màu.
Lăng Thiên Hầu hét lớn một tiếng, thân mình khẽ động, thanh xà hình phi kiếm dưới chân như tia chớp bay thẳng lên trời.
Khoé miệng Thiên Vận Tử mỉm cười, tay phải chụp một cái vào hư không, tốc độ của xà hình phi kiếm lập tức chậm lại, truyền ra tiếng kiếm minh kịch liệt dãy dụa và hoảng sợ.
Phía trên mi tâm của Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu lập tức xuất hiện một đạo quang mang màu hồng. Quang mang này loé lên, bỗng nhiên từ mi tâm bay ra, lơ lửng giữa không trung, nhoáng lên một cái hoá thành một con Kỳ Lân thú thật lớn. Con thú này cực kỳ thần võ, bốn chân đạp trên mặt đất, cái đầu cực lớn nhìn chằm chằm vào Thiên Vận Tử. Nó gầm lên một tiếng rồi lao thẳng tới.