Ba mắt của con chim này bên trong như có một điểm sáng, khiến cho người ta nhìn vào dễ dàng bị hồn xiêu phách lạc.
- Tinh Ngân điêu! Tinh Ngân điêu còn nhỏ!
Hai mắt Vương Lâm sững lại, cuối cùng nhận ra con chim này.
Trong truyền thừa ký ức của cổ thần Đồ Ti có một đoạn liên quan tới con chim này, chính là một loại sinh vật kỳ dị trong trời đất, sau khi trưởng thành có thể biến ảo thành vạn vật trong thế gian, thậm chí hóa thành hình người, chẳng có chút nào khác biệt. Nó là tài liệu tốt nhất để chế tạo con rối có thần thông.
Khi còn nhỏ, loài chim này chưa có lực công kích lớn lắm nhưng tốc độ thì khó có thể tưởng tượng được. Loài này thích nhất là tinh thạch, thôn phệ tinh thạch mới có thể dần dần trưởng thành.
Trong trí nhớ của cổ thần Đồ Ti, Tinh Ngân điêu rất nhiều, lấy nội đan khi còn bé để luyện chế pháp bảo, bên ngoài khắc họa trận pháp thuấn di thì tốc độ sẽ đạt tới mức khó tin. Chẳng qua chuyện này đã quá xa xưa, bao nhiêu ngàn năm trôi qua, loài chim này mặc dù chưa bị tuyệt diệt nhưng số lượng cũng không còn nhiều lắm.
Tại thời đại của cổ thần, Tinh Ngân điêu chính là sủng vật tốt nhất. Tốc độ của chúng lại càng khiến cổ thần yêu thích, hơn nữa cũng rất thích khí tức của cổ thần khi còn nhỏ, thường thường không cần cố ý bắt nó cũng sẽ lại gần.
Ở cùng chỗ với cổ thần lúc nhỏ đối với Tinh Ngân điêu mà nói có lợi rất lớn. Theo sự trưởng thành của cổ thần, tinh ngân điêu có thể thu được một lượng lớn linh lực, khiến bản thân trưởng thành nhanh hơn.
Con tiểu điêu trước mắt này, trong ba con mắt phát ra ánh sáng như ngọc, chưa đạt tới mức ẩn dấu được ánh mắt, hẳn là chưa tới ngàn tuổi.
Nhìn con chim này, trong lòng Vương Lâm chợt động, tay trái vuốt lên túi trữ vật một cái, trong tay liền có thêm một khối thượng phẩm tinh thạch, đặt cạnh mỏ nó.
Tử điêu chẳng thèm nhìn khối tinh thạch một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc, sau đó thân thể lóe lên, biến mất trên vai Vương Lâm.
Vương Lâm sờ sờ cằm. Con chim này hiển nhiên không coi trọng tinh thạch trong tay mình. Nó nhìn chằm chằm vào mình, chẳng lẽ là do cảm thấy khí tức của cổ thần trên người mình.
Trên người Vương Lâm tuy cũng có khí tức của cổ thần nhưng cực kỳ yếu ớt. Đó là do khi hắn hợp lại với bổn tôn mới lưu lại chút ít, thời gian dài trôi qua, dần dần sẽ biến mất.