Lão già hừ nhẹ một tiếng nói:
- Có nhận ra thì cũng vô dụng. Yêu linh trong cơ thể ngươi vừa mới hình thành đã gượng ép sử dụng như vậy, chờ sư phụ ngươi trừng phạt đi!
Nói xong, hắn giơ bàn tay to túm một cái, bắt lấy Triệu Sát Tinh, sau đó ánh mắt lóe lên nhìn Vương Lâm, ánh mắt lộ ra một vẻ hứng thú, cười nói:
- Tiểu tử kia, sư phụ ngươi đối với ngươi kỳ vọng rất cao. Đại sư huynh của ngươi trong buổi tranh đoạt danh hiệu Thiên Vận Thất Tử sẽ không xuất hiện, ngươi cứ yên tâm!
Nói xong, lão già hướng về phía tu sĩ của các tông phái ôm quyền cười ha hả nói:
- Các vị, chắc trong các vị cũng có người nhận ra lão đạo. Hôm nay bọn vãn bối Tử Tông đánh nhau đã làm mất nhã hứng của các vị, xin đừng trách!
Khương Thiên Tôn nhìn Xích Liệt, vội vàng cung kính nói:
- Tiền bối đừng suy nghĩ nhiều, làm sao chúng tôi lại mất nhã hứng được, vừa rồi nhìn đấu pháp của mấy người đó có cảm giác rất vui mừng, Tử hệ của Thiên Vận Tông đã có người kế nghiệp!
Lời hắn vừa nói ra, lập tức liền có người theo sau. Cuối cùng gần như tất cả tu sĩ nơi đây đều tỏ ra vui vẻ như vậy.
Xích Liệt cười ha hả, lắc đầu nói:
- Đừng quá khen ngợi bọn nghịch tử này như vậy. Hôm nay sau khi kết thúc, ngày mai sẽ là ngày sư huynh Thiên Vận Tử của ta giảng đạo. Các vị, tại hạ còn có chuyện quan trọng, xin phép đi trước!
Nói xong, Xích Liệt thân mình khẽ động, túm lấy Triệu Tinh Sát, cả người hóa thành một đám mây đỏ, gào thét hướng về đằng xa bay đi như sấm sét, biến mất không thấy.
Vương Lâm từ sau khi lão già mặt đỏ xuất hiện thủy chung không nói một lời, lúc này cầm lấy chén rượu, rót đầy uống một ngụm, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
- Thần thông Triệu Sát Tinh sử dụng vừa rồi rốt cuộc là loại pháp thuật gì, không giống như ý cảnh tấn công, so với thần thông của cổ thần có chút tương tự. Nghe lời nói của lão già mặt đỏ kia thì vật ấy chính là yêu linh, ở trong cơ thể Triệu Sát Tinh cũng là vừa mới luyện hóa mà thành, không thể tùy tiện sử dụng.
Trong lúc trầm ngâm, tu sĩ các tông phái từ mọi nơi có không ít người tiến đến chúc rượu Vương Lâm.
Trong trận đại chiến vừa rồi, Vương Lâm nhẹ nhàng tiêu diệt lão nhị của Tử hệ, bức bách lão đại phải sử dụng yêu linh kỳ dị kia. Nhưng bất cứ người nào ở nơi đây đều có thể thấy được thần thông yêu dị kia chính là hại người hại mình, nhìn bộ dạng của Triệu Sát Tinh có thể đoán ra người thi triển thần thông này chắc chắn phải chịu một lực phản hồi rất lớn.
Hơn nữa lão thất của Tử hệ này vẫn chưa ra tay, chẳng qua là mới chỉ dùng pháp bảo chống đỡ mà thôi, một khi ra tay, thắng bại tuy không thể biết được nhưng mọi người ở đây cũng liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra ý trong lời nói của Xích Liệt kia. Thiên Vận Tử đối với người này đúng là cực kỳ coi trọng.
Nếu không vì sao hai bên đánh nhau mà chỉ có Triệu Sát Tinh bị bắt đi mà không truy cứu việc của lão nhị, ngược lại còn lưu lại một câu nói có ý như an ủi.
Những người tu chân đều là những người từng trải lão luyện, nhất là những người có thể đi vào đây dự yến tiệc này lại càng có kiến thức. Trong mắt bọn họ, Vương Lâm nhất định sẽ trở thành Thiên Vận Thất Tử, nếu có chút giao tình sau này nhất định sẽ có lợi.
Vì vậy, người đến kính rượu liên tiếp không ngừng.
Vương Lâm thu hồi suy nghĩ, mỉm cười một chút. Hắn biết rõ muốn đứng vững trên Thiên Vận Tinh này, ngoài người trong Thiên Vận Tông ra còn phải kết giao với các bằng hữu của những tông phái khác, đối với mình mà nói không có gì hại.
Vì thế, trong yến hội Tử Tông, ngày cuối cùng của yến hội bảy ngày xuất hiện một sự kiện cao trào. Vương Lâm nghiễm nhiên thay thế Triệu Tinh Sát trở thành chủ yến hội này, cùng với phần đông tu sĩ các tông phái nâng chén nói chuyện với nhau.
Về phần Bạch Vi và tứ sư tỷ không có nhiều người đến chúc lắm, cũng có phần hơi trống vắng.
Mãi đến tận ban đêm, yến tiệc gần tàn, Vương Lâm cầm lấy chén rượu cung kính mới Khương Thiên Tôn một chén. Sau khi đám người Khương Thiên Tôn rời khỏi, ánh mắt hắn lóe lên, nhìn tứ sư tỷ ở cách đó không xa.
- Tứ sư tỷ không biết thuật đại na di kia khi nào mới truyền cho sư đệ?
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói.
Tứ sư tỷ nhìn Vương Lâm, ít lâu sau, mỉm cười, vỗ túi trữ vật lấy ra một ngọc giản, vung tay lên ném cho Vương Lâm.
- Ta vốn định sau khi thọ yến của sư tôn kết thúc sẽ đi giải thoát cho ngươi, không ngờ lão thất có thể tự mình thoát ra, việc này sư tỷ cũng là bất đắc dĩ, mong rằng sư đệ không trách. Trong ngọc giản này ngoài cấm pháp đại na di còn có một cấm pháp năm đó sư tôn truyền thụ cho ta. Cấm pháp này là do sư tôn phỏng theo một hạ phẩm tiên thuật sáng tạo ra, uy lực rất lớn! Ta cho sư đệ để xin lỗi việc tháng trước.