- Tử tông . Ta tới đây!
Trong miệng nam tử này nhẹ giọng nói. Hắn chính là Vương Lâm!
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, chân bước một bước về phía trước, thân hình đột nhiên biến mất, khi xuất hiện đã ở trên không trung cách đó mấy trăm trượng. Tầng ánh sáng bao phủ bốn phía lập tức truyền ra một lực cản thật lớn, ngăn cản hắn bay lên.
Lúc này vị trí hắn đứng chính là chỗ ba tháng trước hắn bay được lên cao nhất, nếu tiếp tục phi hành thì cực kỳ khó khăn. Nhưng hiện tại thần sắc hắn như thường, tốc độ chẳng những không giảm mà ngược lại còn nhanh hơn, giống như lưu tinh đột ngột từ mặt đất vọt lên, lao thẳng lên trời cao.
Do vậy mà lực cản trên tấm màn sáng cũng gia tăng lên vô số lần. Dưới sự tích lũy điên cuồng ấy đã đạt tới một mức độ khủng khiếp. Thân thể Vương Lâm cuối cũng phải sững lại.
Vị trí của hắn lúc này nếu từ xa nhìn lại có thể thấy rõ ràng như một ngọn núi màu bạc. Vương Lâm chính là đỉnh núi còn tấm màn sáng kia thì cách đầu hắn ba tấc đổ xuống, bao phủ phía dưới mười dặm.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, giơ ngón cái tay phải lên. Lập tức một tia sáng chói lòa từ trong ngón cái của hắn nháy mắt ngưng tụ lại. Đột nhiên toàn bộ ánh sáng trong thiên địa dường như biến mất, cả đất trời chỉ còn mỗi ngón cái này tồn tại.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, ngón cái hướng về phía trước điểm một cái, trực tiếp đặt lên phía trên đỉnh đầu ba tấc.
Trong nháy mắt khi ngón cái hắn ấn tới, cả tấm màn sáng bỗng nhiên lập lòe, bên trong đó truyền ra những âm thanh răng rắc. Những vết nứt đột nhiên xuất hiện khắp nơi. Từ xa nhìn lại, màn sáng dường như sắp sửa tan nát.
Nhưng trong nháy mắt những vết nứt này lại tan biến. Tấm màn sáng khôi phục lại như ban đầu. Ánh mắt Vương Lâm âm trầm, Tịch Diệt Chỉ lại thi triển một lần nữa, điểm lên màn sáng. Chỉ nghe thấy những tiếng ầm ầm vang động đất trời, tựa hồ cả mặt đất cũng run rẩy. Tấm màn sáng chấn động càng kịch liệt, vết nứt điên cuồng hiện lên khắp nơi.
Nhưng trong nháy mắt khi vết nứt xuất hiện, một đạo ánh sáng phủ qua, tất cả các vết nứt lại biến mất toàn bộ.
Sắc mặt Vương Lâm trầm xuống, hừ nhẹ một tiếng, ngón tro tay phải giơ lên, đôi mắt lộ vẻ tà dị.
- Hóa Ma Chỉ!
Vương Lâm thốt lên. Từng trận u quang đột nhiên xuất hiện từ bốn phương tám hướng, điên cuồng tụ lại ngón tay của Vương Lâm. Cùng lúc đó, tiên lực trong cơ thể hắn cũng chuyển động, hướng về ngón trỏ này!