Lúc này đây tiên lực toàn bộ điên cuồng hướng về phía thân thể Vương Lâm. Tiên lực nhập thể, ánh mắt Vương Lâm lóe lên, toàn lực hấp thu.
Thời gian ba tháng thoáng một cái đã trôi qua. Cả Thiên Vận Tinh đang chuẩn bị nghênh đón một sự kiện trọng đại ngàn năm có một. Ngày đó chính là ngày đại thọ ngàn năm của Thiên Vận Tử! Thiên Vận Tử mỗi một ngàn năm lại tổ chức đại thọ một lần. Cho tới này cũng rất ít người biết được hắn rốt cục bao nhiêu tuổi nhưng mỗi lần mừng thọ thì cả Thiên Vận Tinh đều náo động. Thậm chí ngay cả huyền trấn liên minh cũng phái sứ giả tới tặng quà mừng. Về điểm này thì dù là tu chân quốc cấp bảy cũng rất ít người có được. Duy nhất chỉ có Thiên Vận Tử. Từ một tháng trước, tử vụ đại trận ngoài Thiên Vận Tinh đã tạm ngừng vận động, một số lượng lớn đệ tử Thiên Vận Tông đã được phái ra nghênh đón khách khứa khắp nơi đổ về. Trừ người từ bên ngoài tới, tu sĩ bản địa đều tới Thiên Vận Tông dâng quà mừng. Năm cái tiểu tinh cầu xung quanh Thiên Vận Tinh cũng đều có rất nhiều tu sĩ tới chủ tinh, chúc thọ Thiên Vận Tử. Thậm chí có nhiều lão quái chiếm cứ riêng cho mình một tiểu tu chân tinh cũng đều tự mình tới Thiên Vận Tinh. Có thể nói là ở Thiên Vận Tinh, tất cả các tông phái, không người nào không biết. Thời gian một tháng nay, thất tông trong Thiên Vận Tông xây dựng rất nhiều phòng ốc để làm nơi cho khách ở. Cơ hồ mỗi đệ tử của Thiên Vận Tông đều bận rộn. Bao nhiêu người từ các tông phái, từ bên ngoài tinh cầu kéo tới, phải tiếp chuyện vài câu cũng là bình thường. Có thể tới đây chúc mừng tuyệt đối không phải kẻ yếu, có thể trao đổi cũng có lợi rất lớn. Một ngày nọ, người được phân công canh giả ở tử vụ đại trận bên ngoài Thiên Vận Tinh là đại sư huynh Tử hệ Triệu Tinh Sát, thân mặc áo vàng, bên hông đeo ngọc bội bằng noãn ngọc, sau lưng là một thanh cổ kiếm, thoạt nhìn trông rất nho nhã. Hơn nữa vẻ mặt hắn ôn hòa, khiến cho người nhìn sinh hảo cảm. Lúc này hắn đang đứng trong tử vụ, cúi đầu nhìn về phía Thiên Vận Tinh ở phía xa, khóe miệng lộ một nụ cười:
- Uy thế của thọ yến của sư tôn như vậy ta cũng lần đầu mới thấy, đến lúc đó nhất định sẽ kết giao được không ít bằng hữu. Nhất là tông chủ Vân La Tông nọ, tu vi cũng không kém, lại hợp tính mình. Đáng tiếc mọi việc này thất sư đệ đều không được tham dự. Lão thất à, ngươi với ta vốn không thù oán, nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên tranh đoạt danh hiệu Thiên Vận thất tử với ta! Lão nhị đã bỏ cuộc, lão tam ta không để vào mắt, lão tứ nếu cùng ta tranh đoạt thì ta tự sẽ có phương pháp giữ nàng. Lão ngũ bị sư tôn trừng phạt, đưa vào thiên ngục bế quan trăm năm, lão lục lại xuất ngoại lịch lãm, sinh tử không biết, có thể trở về hay không còn chưa biết. Danh hiệu Thiên Vận thất tử lần này nhất định thuộc về ta rồi!