Trong khi Vương Lâm đang cân nhắc, bỗng nhiên ánh mắt lóe lên, thân mình lập tức lùi ra sau trăm trượng, tập trung nhìn vào bên trong màn sương.
Chỉ thấy màn sương phía trước cứ như bị một bàn tay vô hình khuấy động, từ chính giữa phân làm hai, tản ra hai bên. Cùng lúc đó, một thanh niên mặc áo choàng lụa màu đen từ bên trong ung dung bay ra. Người này tướng mạo tầm thường, ánh mắt bình tĩnh, quét mắc liếc Vương Lâm một cái, bình thản nói:
- Có thông điệp không?
Giọng điệu hắn tuy bình thản, ánh mắt tuy bình tĩnh, cả thân người mặc dù làm cho người khác cảm thấy xấu xí, nhưng trên hết, trong mắt người này kỳ dị phát ra một luồng khí tức cuồng ngạo còn hơn cả ngạo ý trên thân thể.
Cái ngạo mạn của hắn không cần phải thể hiện ra mà thật sự đã ăn sâu vào trong xương tủy.
Vương Lâm liếc mắt nhìn người này một cái, lắc đầu nói:
- Không có!
Thanh niên kia sắc mặt như thường, không có chút biến đổi, nói:
- Có được mời không?
Vương Lâm trầm ngâm ít lâu, vẫn lắc đầu như cũ.
Thanh niên kia nhìn Vương Lâm, chậm rãi nói:
- Không có thông điệp, không có lời mời. Xin hãy rời khỏi!
Nói xong hắn xoay người, đi vào trong màn sương, phía sau hắn, màn sương dần dần khép lại.
- Mời ta là Thiên Vận Tử tiền bối!
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói.
Thanh niên kia dừng chân lại, xoay người, nhìn Vương Lâm, ánh mắt trở nên cổ quái. Ít lâu sau, hắn bỗng nhiên nói:
- Ngươi đến từ Chu Tước Tinh?
Vương Lâm ngẩn ra, liếc nhìn người này một cái, gật gật đầu.
Thanh niên kia khóe miệng mỉm cười cổ quái, vung tay phải lên, sương mù bốn phía lập tức cuộn lên dữ dội, giống như xúc tu của giao long liên kết với nhau tạo ra từng trận gào thét xé gió, lập tức hướng về Vương Lâm phóng tới.
Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, thu hồi ngân long Tinh La Bàn, bước về phía trước. Chỉ thấy những xúc tu của giao long này trong nháy mắt đã xông đến Vương Lâm, lập tức dung nhập với nhau ở trước người Vương Lâm. Chỗ hắn vừa bước tới bỗng nhiên hóa thành một thanh trường kiếm màu xanh.
Một bước này của Vương Lâm đã giẫm lên trên chuôi kiếm.
- Đa tạ!
Vương Lâm thần sắc như thường, bái tạ.
Thanh niên kia ánh mắt lại càng kỳ quái nhìn Vương Lâm, sau đó ánh mắt hắn nhìn thanh kiếm dưới chân Vương Lâm, ôm quyền, nói:
- Tiến vào đi, Thiên Vận Tử tiền bối đã chờ ngươi đã lâu!
Người này nói xong, chỉ thấy màn sương xanh kia lập tức tản ra, hình thành một thông đạo rất dài, chạy thẳng vào sâu bên trong.
Vương Lâm thân mình khẽ động, thanh kiếm dưới chân hắn chợt lóe lên, đưa Vương Lâm hướng về Thiên Vận Tinh phía xa bay tới.
Trong khi bay, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm.
Người này biết được ta đến từ Chu Tước Tinh, còn nói Thiên Vận Tử tiền bối đã chờ ta lâu ngày, phải chăng Thiên Vận Tử tiền bối biết được thiên địa thần thông, tính được ta sắp đến… Nếu đúng như vậy, bản lãnh của tiền bối có thể nói là thông thiên.
Trong khi Vương Lâm trầm ngâm, thanh kiếm dưới chân hóa thành một đạo cầu vồng, hướng về phía Thiên Vận Tinh bay đi.
Ít lâu sau, Thiên Vận Tinh trong mắt Vương Lâm càng ngày càng lớn, càng ngày càng gần, cả người hóa thành một đạo thanh quang xuyên qua khoảng không tiến vào Thiên Vận Tinh.
Gió mạnh như một lưỡi dao sắc quét vào mặt. Tuy nhiên thanh kiếm dưới chân Vương Lâm cũng tỏa ra từng luồng thanh quang dịu dàng khiến cho gió mạnh được giữ ở một mức độ nhất định.
Cả người Vương Lâm được thanh quang bao phủ, lóe lên xuyên qua gió mạnh tiến vào Thiên Vận Tinh.
Ở giữa không trung, Vương Lâm thả mắt nhìn xuống. Khắp nơi trên mặt đất đều bị một loài thực vật màu tím bao phủ, loài thực vật này có lá cây to, lay động theo gió, truyền ra từng trận tiếng động rầm rầm.
Một cảm giác xa lạ dâng lên trong tim Vương Lâm, Hắn than nhẹ một tiếng, thanh quang dưới chân lóe lên, hướng về phía xa bay đi.
Trường kiếm do màn sương xanh hóa thành không phải do Vương Lâm khống chế, mà tự động bay đi, nó mang theo Vương Lâm bay nhanh mà đi. Quãng đường đến Thiên Vận Tông không xa lắm, chỉ sau ba nén hương, Thiên Vận Tông đã xuất hiện ở trước mắt Vương Lâm.
Vương Lâm ánh mắt chớp động, thân mình từ trên thanh kiếm nhảy xuống, đứng trên mặt đất. Thanh kiếm kia chợt lóe lên rồi biến mất.
Thiên Vận Tông ở giữa một vùng đất hồng hoang phía đông của Thiên Vận Tinh.
Thập Vạn Đại Sơn bị bao phủ dày đặc, tràn ngập mây mưa sương mù, từ xa nhìn lại giống như bị một chiếc khăn che mặt, làm cho người ta không thể thấy rõ diện mạo.
Một tòa cung điện rất lớn lơ lửng ở giữa không trung, lẳng lặng sừng sững tỏa ra kim quang dịu dàng.
Ở dưới cung điện là hàng loạt những khối đá tạo thành những bậc thềm lơ lửng uốn lượn trực tiếp hạ xuống bên trong ngọn núi lớn phía dưới.