Tư Đồ Nam liếc mắt nhìn sâu vào chỗ Vương Lâm biến mất, thì thào lẩm bẩm:
- Anh bạn nhỏ, đi nhé!
Hắn thở dài một tiếng rồi biến mất cùng với đám bạch quang… Tinh không rất lớn, nếu không có Tinh Đồ, bên trong tinh không khó lường này việc bị lạc đường không phải là không có.
Tinh Đồ chỉ vị trí của Thiên Vận Tinh năm đó Thiên Vận Tử đã từng đưa cho Vương Lâm một chiếc. Tinh đồ này chỉ cực kỳ tỉ mỉ, ghi rõ ràng đường từ Chu Tước Tinh đến Thiên Vận Tinh như thế nào.
Vương Lâm khoanh chân ngồi trên Tinh La Bàn, một mạch bay nhanh mà đi. Dọc đường đi hắn cũng không nhàn rỗi mà đem Khôn Mộc Thạch và Mặc Tuyết Dịch dựa theo phương pháp luyện khí kế thừa từ cổ thần tế luyện lại Tinh La Bàn.
Dọc đường tuy tốc độ đi không nhanh, nhưng việc tế luyện này trước sau vẫn luôn tiến hành.
Trên Tinh La Bàn, giờ phút này bị một đám hào quang màu xanh bao phủ. Bên trong đám hào quang, lờ mờ thấy được một vật trông như một cái cây khô liên tiếp vươn ra, rậm rạp quấn quanh Tinh La Bàn.
Vật kỳ dị này chính là do Khôn Mộc Thạch tiến hóa mà thành.
Quá trình này kéo dài trong ba tháng!
Thời gian ba tháng chỉ đủ làm cho sự kết hợp giữa Tinh La Bàn và Khôn Mộc Thạch có được một chút thành tựu mà thôi. Cổ thần luyện bảo vật, loại luyện chế nào cũng đều đòi hỏi thời gian rất dài. Đối với cổ thần không có khái niệm thời gian, mỗi lần tế luyện thường kéo dài trăm năm.
Thậm chí cửu tinh cổ thần kia một khi luyện bảo thì khoảng thời gian ngàn năm cũng chỉ trong nháy mắt.
Vương Lâm tính toán thời gian một chút. Nếu cứ như thế này, chỉ sợ đến lúc tới được Thiên Vận Tinh, Tinh La Bàn này cũng không thể luyện thành. Sau khi trầm ngâm ít lâu, hắn bỏ qua quá trình dung hợp, lấy một chút thành tựu này cho thêm Mặc Tuyết Dịch vào, tiến hành quá trình tế luyện cuối cùng.
Lại mấy tháng thoáng cái đã qua đi.
Vào một ngày, có một dải ngân quang lóe ra trong tinh không. Dải ngân quang này nhìn tổng thể giống như một con bạch long, hình dáng thuôn dài làm cho tốc độ của nó không gì có thể cản nổi, thế như chẻ tre gào thét mà qua.
Phía trên dải ngân quang có một người đang đứng. Người này tóc dài bay phất phới, có một đôi mắt sâu xa đầy vẻ thâm trầm. Mặt hắn như được điêu khắc, nét mặt phân mình, trên người mặc áo dài màu trắng giờ phút này đang phát ra tiếng ào ào như bị một cơn cuồng phong thổi vào.