Phường thị tự do ở phía tây thành rất lớn, người mua kẻ bán tấp nập. Lý Đan Nam không hổ danh sống ở đây từ nhỏ… Hắn dẫn Vương Lâm đi thẳng một mạch vào trong phường thị. Trên mặt đất chỗ nào cũng là cửa hàng của tu sĩ. Trong phường thị ngoài các loại pháp bảo, pháp khí, đan dược, bí tịch…Cái gì cũng có. Thậm chí ở đây còn quảng cáo một số thượng cổ pháp khí, những vật có hình thù quái dị nên thu hút được rất nhiều ánh mắt tu sĩ.
Khi đi qua từng gian hàng, Lý Đan Nam nói rất cặn kẽ với Vương Lâm những chuyện có liên quan đến phường thị tự do. Lý Đan Nam không biết có vội vàng hay không nhưng lời nói lại rất dí dỏm. Hắn nói xong vài câu lại giới thiệu cho Vương Lâm rõ ràng:
-Tiền bối! Ngài thấy tên tu sĩ đầu láng kia không! Vài năm hắn mới đến đây một lần. Mà những thứ hắn bán ra đều là đồ quý hiếm.
-Tiền bối! Người mặc áo bào đen trắng kia đến đây chưa lâu nhưng những vật bán ra đều là hàng thứ phẩm. Hắn đã lừa được rất nhiều người không biết nhìn hàng. Trước đây vài ngày ta còn thấy có người truy sát hắn, không ngờ hôm nay vẫn còn thấy ngồi bán ở đây. Có lẽ người truy sát hắn không phải thất bại thì cũng chết rồi.
Vương Lâm cũng đảo mắt nhìn theo lời nói của Lý Đan Nam. Một lúc sau, Lý Đan Nam dừng chân ở một cửa hàng lớn bên hông phường thị. Hắn ôm quyền nhìn người chủ hàng, nói:
-Trương tiền bối còn nhớ tại hạ không?
Người chủ hàng kia là một lão già mặt đỏ, hắn liếc mắt nhìn Lý Đan Nam khóe miệng lộ ra một nụ cười, nói:
-Tiểu hoạt đầu! Ngươi trúng ý món bảo bối nào của lão phu sao?
Lão già nói xong thì liếc mắt về phía Vương Lâm. Nhưng ánh mắt hắn lập tức trở nên ngưng trọng, đồng tử khẽ co rút lại.
Với tu vi của lão chỉ liếc mắt qua đã nhìn thấy Vương Lâm không tầm thường. Lão vội vàng đứng dậy rồi cung kính nói:
-Tiền bối! Vãn bối là Trương Hóa Lâm, không biết tiền bối muốn mua vật gì?
-Khôn Mộc Thạch! - Vương Lâm nhìn lão già mặt đỏ rồi trầm giọng nói. Lão già mặt đỏ ngẩn người ra, nói:
-Vật đó rất xa xỉ, vãn bối cũng chỉ bán dùm cho bạn bè mà thôi. Trước khi đi hắn nói thứ này không được trả giá, không được trao đổi, chỉ bán bằng năm khối cực phẩm linh thạch. - Lý Đan Nam cười khổ, nói:
-Năm khối cực phẩm linh thạch.Giá này quá cao. Cực phẩm linh thạch ngoại trừ thất cấp Tu Chân Quốc, từ lục cấp Tu Chân Quốc trở xuống có thể nói là thứ hiếm có.Mà ở thất cấp Tu Chân Quốc vật này cũng là một loại tài liệu có hiệu quả tốt. Vì vậy mà người ta sẽ không bỏ ra cái giá đó để mua thứ này. - Lão già mặt đỏ thở dài nói:
-Vật này chào giá quá cao chỉ vì tên bằng hữu kia quá ngang ngược không chịu hạ xuống. Tại hạ cũng đành chịu. Tiền bối! Ngài xem. . - Vương Lâm hơi trầm ngâm, nói:
-Lấy ra cho ta xem thử.
Lão già mặt đỏ có chút do dự. Lão vỗ vào túi trữ vật, trên tay lập tức xuất hiện một tảng đá màu xanh. Hòn đá này chỉ bằng gan bàn tay, trên mặt có rất nhiều đường vân giống như những vết nứt, nhìn qua giống như có một thân cây đang sống ở trong đó.
Trên tảng đá có một vầng sáng khá mỏng bao phủ bên ngoài. Đó là một loại pháp thuật bắt buộc phải học để buôn bán ở chỗ này, nó tên là Khốn Phong Chú. Sau khi thi triển có thể đề phòng người mua dùng sức cướp vật phẩm.
Trừ khi tu vi của đối phương cao hơn người làm phép quá nhiều, bằng không muốn trừ bỏ pháp thuật này phải cần hơn mười lần hít thở. Nhưng mười tức đó cũng đủ để thu hồi vật phẩm.
Vương Lâm vung tay phải lên, vật kia lập thức bay khỏi tay lão già mặt đỏ vào tay Vương Lâm. Vòng sáng mỏng không có bất kì phản ứng nào, nó lóe lên rồi bị phá bỏ.
Mặt lão già biến sắc rồi âm thầm hít vào một hơi thật sâu. Lão đã biết người thanh niên trước mặt tu vi rất cao nhưng không nghĩ tới vẫn còn đánh giá quá thấp. Tu vi của người này ít nhất cũng phải là Anh Biến kỳ!
Vương Lâm lấy Khôn Mộc Thạch ra cẩn thận quan sát vài lần. Sau khi hắn xác định đúng là vật cần mua thì vung tay lên thu hồi vào túi trữ vật.
-Tiền bối. . - Sắc mặt lão già mặt đỏ trở nên khó coi.
Không đợi lão nói xong, năm khối linh thạch hình thoi tỏa ra bạch quang đã hiện ra rồi bay lơ lửng trước mặt.
Lão già mặt đỏ liếc mắt qua đã nhận ra đây chính là cực phẩm linh thạch. Lão vội vàng thu hồi rồi cẩn thận nhìn khắp bốn phía. Thấy không có mấy người chú ý mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi lão nhìn lại thì chỉ nhìn thấy được bóng lưng Vương Lâm đang khuất xa trong đám người.
Lão già mặt đỏ do dự, nửa ngày sau lão lập tức thu dọn quầy hàng rồi nhanh chóng rời khỏi Minh Hồng thành. Lão biết mình mang ngọc mắc tội, năm khối cực phẩm linh thạch đã đủ cho đám tu sĩ Hóa Thần chạy đến truy sát mình.