Khi bông hồng xanh đi theo người đàn ông, tất cả những đóa hồng trắng ở trên những tầng băng nơi đây lập tức trở nên tàn lụi rồi tiêu tan. Hình như chúng sinh ra chỉ để làm bạn với đóa hồng xanh kia thôi. Bây giờ đóa hồng xanh đã bị người ta lấy đi, bọn chúng tồn tại cũng không còn ý nghĩa, cũng không còn giá trị. Chúng phải tiêu tán. .
Tổ trạch của Vương gia dưới chân núi Hằng Nhạc phái ở Triệu Quốc. Ngày hôm nay có một người đàn ông mặc y phục trắng lặng lẽ xuất hiện. Hắn lặng lẽ đứng nhìn một dãy linh vị, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại ở hai cái linh vị phía trên. Người đàn ông lẳng lặng đứng nhìn một hồi lâu.Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua.
Người đàn ông cứ đứng lặng yên như vậy một ngày một đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi người hầu đến chỗ này quét dọn nhìn thấy người đàn ông mặc y phục trắng thì lập tức hoảng sợ, nàng đang định hô hoán thì cơ thể lập tức trở nên mềm nhũn rồi ngã lăn ra đất.
Nam tử kia cứ lặng lẽ đứng nhìn linh vị, trong mắt hắn lộ ra những hồi ức.
Hắn đứng ở chỗ này đã ba ngày ba đêm. Những đợt ký ức cứ cuồn cuộn hiện ra trong đầu hắn, hai dòng lệ nóng từ trên mắt hắn chảy xuống.
Nam tử đó cứ đứng như thế không động đậy trong ba ngày, cuối cùng hắn chậm rãi quỳ xuống rồi dập đầu trên mặt đất.
-Cha! Mẹ!Hài nhi phải đi rồi! - Nam tử lẩm bẩm nói, trong mắt hắn lộ ra vẻ kiên định. Hắn đứng lên rồi xoay người đi ra khỏi từ đường.
Lúc này ở bên ngoài từ đường có rất nhiều người đang đứng. Trong đám người có nam có nữ, có người già trẻ nhỏ.Mọi người đều mặc quần áo đẹp đẽ, vẻ mặt tươi sáng. Trong đám đông cũng có một số người tu chân, tuy tu vi không cao nhưng đều anh dũng bất phàm.
Người đứng đầu đoàn người chính là Vương Trác! Một ngày trước Vương Trác cảm thấy ở sâu trong lòng hình như có ai đó đang kêu gọi. Hắn đi đến bên ngoài từ đường thì cảm nhận được khí tức của Vương Lâm.
Hắn biết đây là Vương Lâm không muốn ẩn tàng khí tức, mà rõ ràng lời kêu gọi cũng được phát ra từ nội tâm của Vương Lâm.
Hơn nữa hắn đến đây còn mang theo tất cả thế hệ con cháu nhà họ Vương. Mặc kệ bọn họ đang làm chuyện gì đều phải ngừng lại. Có tu sĩ đến dẫn tất cả lại đây.
Trong nháy mắt khi Vương Lâm đi ra, Vương Trác hét lên: