Trong một ngôi làng phàm nhân bên ngoài Phượng Hoàng thành thuộc Sở quốc trên Chu Tước tinh.
Bây giờ đang là bình minh của một ngày xuân ấm áp, những mái nhà trong thôn đang cuộn lên những làn khói bếp, chốc chốc lại vang lên tiếng chó sủa và tiếng trẻ con đùa giỡn.
Phía đông của thôn có năm ngôi nhà, trong đó có một ngôi nhà mái ngói đơn sơ, một người phụ nữ già đang ngồi xổm bên bếp lò. Bà đang thổi lửa để chuẩn bị nấu cơm.
Bóng lưng bà đã hơi còng bởi sự khắc nghiệt của thời gian, khói bếp bay ra làm bà ho khan vài tiếng. Bà vội vàng cầm lấy cây quạt tre phe phẩy vài cái, lúc này khói mới tan.
- Mẫu thân của Như nhi đâu rồi… …. - Một tiếng kêu yếu ớt từ căn phòng bên cạnh truyền ra.
Người phụ nữ vội vàng bỏ cây quạt xuống. Bà chùi hai tay lên váy rồi vội vàng chạy khỏi bếp đến căn phòng phát ra tiếng gọi ở bên cạnh.
Sau khi đẩy cửa tiến vào phòng, chỉ thấy một người đàn ông già nua đang nằm trên giường. Hai mắt lão nhân lõm sâu vào trong, trên mặt hằn sâu những nếp nhăn.
Lão nhân chỉ còn da bọc xương, hai mắt ảm đạm không còn vẻ nhanh nhạy. Bà lão đi đến bên giường nhìn lão nhân, mặt bà đã thấm đẫm nước mắt.
- Ông nhà! Ông muốn ăn gì?
Lão nhân giơ cánh tay phải lên, bà lão vội vàng đi đến nâng ông ta dậy.
- Mẫu thân của Như nhi à! Hôm qua ta nằm mơ thấy con gái của chúng ta trở về. .
Ánh mắt ảm đạm của lão nhân lúc này lại tỏa ra một tia sáng.
-Con gái của chúng ta trở về. .
Nước mắt của bà lão không ngừng rơi xuống, bà khẽ nói:
-Đúng vậy! Sẽ trở về rất nhanh thôi!
-Ta cảm thấy hối hận vì ngày xưa để vị đạo nhân kia dẫn đứa bé đi. Thoáng cái đã qua hai mươi năm, con chúng ta không biết bây giờ như thế nào rồi. . - Vẻ già nua trên mặt lão nhân lại càng hiện rõ. Bà lão lau nước mắt, khẽ nói:
-Không có chuyện gì đâu! Con gái của chúng ta rất tốt số, chắc chắn sẽ bình an!
Hai người này chính là cha mẹ của Chu Như, trong cuộc chiến giữa Tiên Di tộc và tu sĩ năm xưa hai người bắt buộc phải chuyển nhà đến đây định cư. Nhờ đó nên hai người cũng không bị ảnh hưởng. Chẳng qua trong lòng hai vị lão nhân gia vẫn nhớ thương Chu Như.
Nhiều năm về trước, chuyện Chu Như được vị đạo nhân mang đi vẫn là một cái gai nhọn trong lòng hai vợ chồng. Năm tháng trôi qua trong chờ đợi và nhớ mong, cái gai trong lòng hai người càng ngày càng lớn, càng ngày càng cứng, đâm vào lòng càng ngày càng đau.