Một tiếng cười ha hả đột nhiên từ trong đám mây đỏ truyền ra. Sau đó đám mây lập tức tiêu tan, chỉ thấy trong tay Phân Thức Hư Ảnh của Thác Sâm đang cầm một tinh thạch màu trắng, hai mắt hồng quang lấp lánh.
-Hai tên oắt con các ngươi cứ đợi đến khi ta thoát vây sẽ để các ngươi thấy được thực lực thật sự của Thác Sâm ta!
Thác Sâm cười to. rồi hóa thành một tia chớp. Mục tiêu của hắn lần này chính là Vương Lâm.
-Vương Lâm! Bây giờ đến lượt ngươi!
Giọng nói của Thác Sâm hết sức lạnh lẽo, rơi vào tai Vương Lâm lập tức làm cho cơ thể hắn chấn động. Hồn Phiên quấy lấy cơ thể hắn vào bên trong rồi điên cuồng bay đi như tên bắn. Nhưng tốc độ của Thác Sâm lại nhanh hơn. Trong chớp mắt hắn đã đuổi kịp Vương Lâm, giọng nói âm u của hắn truyền vào trong tai Vương Lâm.
-Ngươi không chạy thoát được đâu! Vương Lâm! Ta đợi ngày thôn phệ ký ức truyền thừa của ngươi đã lâu lắm rồi. .
Sắc mặt Vương Lâm trở nên âm trầm. Tay phải hắn phất nhẹ, Chiến Phủ lập tức xuất hiện trên tay. Hắn đột nhiên xoay người lại, đem toàn bộ tiên lực bên trong cơ thể điên cuồng dung nhập vào trong Chiến Phủ, rồi bổ thẳng xuống.
Một cái lưỡi phủ dài hơn mười trượng mang theo tiên lực nồng đậm đột nhiên phá không bay ra. Lưỡi phủ đi đến đâu, trời đất bị tách ra làm đôi giống như khai thiên lập địa.
Ánh mắt của hư ảnh Thác Sâm lại lóe lên hồng quang, ngón trỏ tay phải của hắn điểm nhẹ về phía trước, phủ mang lập tức tan vỡ.
Vương Lâm lập tức lui về phía sau. Sắc mặt hắn trở nên tái nhợt vội thu hồi Chiến Phủ. Sau đó, hắn lại lấy ra Thập Ức Hồn Phiên rồi rung lên, lạnh lùng nói:
-Dung!
Một chữ vừa thốt ra, tất cả những hồn phách bên trong Thập Ức Tôn Hồn Phiên lập tức bay ra rồi điên cuồng dung hợp vào nhau, tốc độ dung hợp quá nhanh nên hầu như chỉ trong nháy mắt đã hoàn thành.
Trong khoảnh khắc, tất cả hồn phách và chủ hồn đều dung hợp lại làm một trước mặt Vương Lâm. Một hồn phách toàn thân phát ra ánh tử quang đột nhiên xuất hiện. Khí tức toát ra khắp người nó có tu vi Vấn Đỉnh sơ kỳ. Khi nó xuất hiện, tay phải vung lên một cái, cơ thể lập tức được ngưng thực từ trong hư vô.
Sau khi xuất ra linh hồn Vấn Đỉnh, Vương Lâm không do dự mà rút về phía sau. Hắn biết nó không thể chiến thắng đối phương. Điểm này trong lòng Vương Lâm biết rất rõ.
-Sao? Quả nhiên có chút thủ đoạn. Khó trách năm đó ngươi mới Kết Đan đã đoạt được ký ức truyền thừa. Nhưng thứ này nếu là trước khi ta có được máu Cổ Thần thì còn dây dưa được một chút, nhưng bây giờ thứ này không thể ngăn cản được một nửa bước tiến của ta.
Mái tóc màu đỏ của Thác Sâm không gió mà bay. Một luồng khí tức ngạo nghễ lập tức từ trên người hắn lan ra. Thác Sâm cười lên ha hả. Cơ thể hắn vừa động đã bước thẳng về phía trước. Cùng lúc đó, hữu quyền cũng đánh ra.
Một quyền này nhìn thì rất bình thường, nhưng sắc mặt của hai người Chu Tước và Vân Tước lại trở nên khó coi. Vừa rồi hai người cũng bị một quyền giống thế này đánh trọng thương, cơ thể văng thẳng ra ngoài.
Hai mắt linh hồn Vấn Đỉnh lóe lên u quang. Tay phải của nó chộp một cái vào không trung, một thanh trường thương tử sắc lập tức xuất hiện trên tay. Trường thương rung lên đâm thẳng về phía trước, đồng thời cơ thể nó cũng lui về phía sau rồi kẹp chặt lấy Vương Lâm, đột nhiên lóe lên mà biến mất ngay tại chỗ.
Đây mới là mục đích của Vương Lâm. Hắn dung hợp xuất ra linh hồn Vấn Đỉnh cũng không phải để chiến đấu, mà hắn muốn dựa vào thực lực Vấn Đỉnh để tăng tốc độ chạy trốn.
Trường thương phá không bay đến đánh lên đầu quyền Thác Sâm. Một tiếng nổ "Ầm!" vang lên, trên trường thương xuất hiện những vết nứt, chỉ trong nháy mắt đã vỡ tan.
Cơ thể Thác Sâm cũng chưa hề di chuyển, hắn lạnh lùng nhìn lướt về phương xa nơi Vương Lâm biến mất, khóe miệng lộ ra một nụ cười tàn nhẫn. Hắn vung tay chộp một cái vào hư không, miệng quát lên một tiếng:
-Trở về!
Một vòng xoáy thật lớn lập tức xuất hiện trên bầu trời. Nó chậm rãi chuyển động, phát ra một luồng hấp lực lớn đến mức khó tin tràn ngập trời đất. Vương Lâm đang tháo chạy, lập tức không thể khống chế được cơ thể mà điên cuồng quay lại. Gần như chỉ trong nháy mắt hắn đã quay trở về bên ngoài Thác Sâm trăm trượng.
-Ta nói rồi! Ngươi chạy không thoát được đâu!
Thác Sâm tiến một bước về phía trước, vượt thẳng qua trăm trượng rồi tung ra một quyền. Sắc mặt Vương Lâm trở nên khó coi, cảm giác tử vong tràn ngập trong tim. Cảm giác đó rất mạnh, khiến cho hắn lập tức đưa ra một quyết định!
Tâm niệm của hắn vừa động, linh hồn Vấn Đỉnh lập tức xoay người rồi vung hai tay lên. Một đạo ấn quyết kỳ dị lập tức xuất hiện trên hư không rồi phát ra khí tức kinh người. Hai mắt linh hồn Vấn Đỉnh chợt lóe lên, toàn bộ cơ thể lập tức hóa thành một đạo hắc mang, dung nhập vào bên trong ấn quyết. Lúc này, ấn quyết chỉ có một màu đen mà thôi.