Con khỉ nhỏ kia kêu to một tiếng, hơi thở toàn thân bỗng nhiên bành trướng lên mấy lần. Lúc này thực lực của nó gần như đã ngang bằng với Vân Tước Tử, chính là tu vi Vấn Đỉnh hậu kỳ.
Tuy rằng khoảng cách của nó tới tinh thạch rất gần nhưng có chút do dự, không dám bắt lấy.
Lúc này Vân Tước Tử như chớp tiến đến cách không một trảo, nhưng lập tức hắn liền hét thảm một tiếng, thân hình hắn phát ra từng luồng bạch khí dọa hắn vội vàng buông tay. Cũng may chính là hắn cách không bắt lấy chứ không phải thực chất đụng phải, nếu không như thế này tất nhiên khó thoát khỏi vận rủi.
Cái biến cố này trước đây không hề có dấu hiệu gì, đột nhiên phát sinh khiến cho con khỉ nhỏ kia và Vân Tước Tử không khỏi tiến thối lưỡng nan.
Đúng lúc này cái kết tinh màu trắng kia bỗng nhiên truyền ra một tiếng kêu vang, lóe lên một cái liền hướng Vân Tước Tử tiến đến. Sắc mặt Vân Tước Tử đại biến vội vàng tránh ra. Tinh thạch màu trắng nhoáng một cái trực tiếp lao qua không ngờ nhằm về phía Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn thấy được cảnh tượng lão già âm trầm kia tiêu tan một cách quỷ dị, lập tức xoay người nhanh chóng hướng về phía thông đạo bay tới. Toàn thân hắn được Tôn Hồn phiên bao phủ, tốc độ so với lúc thường nhanh hơn không ít.
Đường đi trong thông đạo này không phải đều là thẳng tắp mà có các đoạn gấp khúc, nhưng tinh thạch màu trắng này giống như có linh tính không ngờ cứ nhằm thẳng đến Vương Lâm, giống như loại đuổi tận giết tuyệt.
Sắc mặt Vân Tước Tử âm trầm, thân hình lóe lên một cái truy đuổi phía sau.
Về phần con khỉ nhỏ kia, thân ảnh khẽ động liền hóa thành một đạo hắc mang càn quét đuổi theo.
Trong nháy mắt này xung quanh bảo tháp không còn bóng dáng người nào. Đúng lúc này một luồng sáng tử sắc từ trên đỉnh chóp của bảo tháp ngưng tụ lại, chậm rãi hóa thành một bóng người, rõ ràng chính là người mang mặt nạ ở phía trước linh sơn.
Ánh mắt hắn lộ ra một tia mê man nhưng lập tức liền trong sáng lại, thì thào lẩm bẩm:
- Tu Tinh Chi Tinh sụp đổ, Chu Tước Tử này lá gan thật ra rất lớn.
Vương Lâm đang chạy phía trước, phía sau kết tinh màu trắng đuổi theo không tha.
Hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh, thỉnh thoảng lóe lên một cái, trong lúc lóe lên đó khoảng cách được kéo gần thêm. Mắt nhìn thấy không còn đến ba trượng, Vương Lâm mạnh mẽ xoay người, hai mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, tay phải bấm quyết, tiên lực vận chuyển về phía trước vỗ một cái, tức thì một ngọn quái phong nổi lên nhằm hướng tinh thạch màu trắng kia thổi đến.
Mục đích của Vương Lâm là đem vật này thổi bay ra, vật ấy quá mức quỉ dị, hắn không muốn đụng chạm tới.
Nhưng tinh thạch này bỗng chợt lóe lên, không ngờ phá tan ngọn quái phong bay nhanh đến, trong phút chốc đã tới bên cạnh thân thể của Vương Lâm.
Vương Lâm cắn răng một cái, thân mình vội vã lùi lại giữ khoảng cách, cách không chụp một cái bắt lấy tinh thạch phía sau muốn vứt đi, nhưng hắn bỗng nhiên phát hiện chính mình cũng không có khả năng vứt bỏ đi được.
Ngẩn ra một cái, ánh mắt hắn chợt lóe lên không chút do dự lại bay nhanh chạy trốn.
Nhưng đúng lúc này bỗng nhiên một luồng lực kì dị từ trong tinh thạch màu trắng theo cánh tay phải của Vương Lâm đang cách không bắt lấy bỗng nhiên chui vào trong cơ thể với tốc độ như một tia chớp. Trong đầu Vương Lâm tiếng nổ vang ầm ầm.
Từng đạo phù văn kỳ dị lập tức xuất hiện trong đầu.
Các phù văn này hóa thành hàng đàn tia chớp lóe ra điên cuồng chui vào trong đầu trong đầu Vương Lâm. Loại cảm giác này Vương Lâm cũng không xa lạ, năm đó tại chỗ của Cổ thần lúc đạt được truyền thừa ký ức của Cổ thần Đồ Ti, hắn từng có loại thể ngộ như thế này.
Trong đầu lúc này phù văn này điên cuồng lóe ra, từng bức họa ở quanh quẩn trong đầu Vương Lâm.
Cái hình ảnh thứ nhất đó là một nam tử toàn thân đầy ắp uy nghiêm, chân hắn đạp lên một cái Tinh la bàn thật lớn. Tinh la bàn này toàn thân màu tím sậm, phía trên lóe ra các điện quang quỷ dị, trên không trung nơi tinh la bàn bay qua truyền đến từng loạt tiếng nổ ù ù.
Phía trước nam tử này là một tòa tiên các thật lớn lơ lửng trên không trung, ở phía trên viết ba chữ to rõ ràng.
- Tiên Ấn Phủ Tốc độ nam tử cực nhanh, trong nháy mắt liền tiến vào phía trong tòa tiên các này.
- Dừng lại!
Một thanh âm đến từ trong hư vô từ trong tiên các tràn ra, vẻ uy nghiêm thanh âm này của sung mãn đến vô tận khiến tâm thần tất cả người nghe đều bị chấn động mãnh liệt.
Nhưng sắc mặt người đàn ông trung niên này vẫn như thường, ôm quyền nói:
- Vãn bối Diệp Vô Ưu đến từ Chu Tước Quốc mới thăng lên cấp sáu, phụng mệnh của liên minh Tu chân đến để lĩnh ấn quyết của Chu Tước.