Vân Tước Tử cười ha hả, ánh mắt lộ ra một tia tán thưởng nói:
- Không hổ là một trong bốn người được ta tuyển chọn. Đúng vậy, vật kia không phải là Tu Tinh Chi Tinh. Sau khi lão phu đến đây liền lập tức biết được đây chỉ là tinh dẫn, nếu muốn rút về mệnh hồn thì chỉ cần chạm đến vật ấy liền rút về được mệnh hồn.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Vân Tước Tử, chậm rãi nắm chặt Thập Ức Tôn Hồn Phiên trong tay.
- Lão phu cũng không lừa gạt ngươi, sử dụng tinh dẫn để rút về được mệnh hồn cần phải trả một cái giá rất lớn, vì thế lão phu mới có thể để ngươi đi giúp ta rút về. Nếu ngươi đáp ứng lão phu chắc chắn có trọng bảo tặng ngươi, tại chỗ thâm sâu nhất ở Tiên Di tộc ta có một tế đàn thời viễn tổ. Năm đó hư tổ của tộc ta chính ở đó đã thu hoạch được lực lượng để đột phá từ thập nhất diệp lên thập nhị diệp.
Ngươi giúp ta thu hồi mệnh hồn, ta đưa ngươi vào trong đó khiến cho tu vi của ngươi cao thêm một tầng, như thế nào?
Vân Tước Tử trầm giọng nói.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ trầm ngâm.
Vân Tước Tử dường như có chút lo lắng không kiên nhẫn nói tiếp:
- Vương Lâm, tiến lên đem Tu Tinh Chi Tinh kia gỡ xuống, đừng ép lão phu động thủ! Ngươi biết đấy, lão phu không có ý nghĩ giết ngươi!
Vương Lâm liếc mắt nhìn Vân Tước Tử một cái nói:
- Ngươi nếu nuốt lời thì sao? Đem phương pháp sử dụng cái mũ rơm kia nói cho ta biết xem như là vật đặt cọc!
Trong túi trữ vật Vương Lâm vẫn có mũ rơm năm đó Vân Tước Tử đưa cho, chẳng qua trong vật đó rất nhiều trận pháp có chút phức tạp, nếu không đúng phương pháp sẽ không thể thao túng được toàn bộ.
Ánh mắt Vân Tước Tử chợt lóe lên, hắn xem ra lúc này Vương Lâm chạy không thoát được, duy nhất chỉ có thể dựa theo sự phân phó của hắn mà làm. Vì thế hắn lấy ra một miếng ngọc giản, ngưng thần ghi chép vào rồi ném về phía Vương Lâm. Vương Lâm bắt lấy không chút hoang mang nhìn thoáng qua, xác định là thật rồi mới cất vào trong túi trữ vật. Tiếp theo thân hình lay động cầm Thập Ức Tôn Hồn Phiên hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng lên tháp trên không.
Gần như trong nháy mắt hắn đã tới trước người Chu Tước Tử đời đầu tiên. Nhìn đến một thế hệ anh hào ngày đấy, Vương Lâm trầm mặc nhìn có chút thoáng yên lặng, nhất là thoáng đảo về cái bóng phía sau, ánh mắt đặt ở phía trên tử đoàn kia.