Kim giáp đại hán lập tức nhìn về phía lão già âm trầm kia, cự kiếm trong tay lại vung lên, kiếm quang trước đó hơi đình chỉ lại nhanh chóng loé ra, hoá thanh một thanh kiếm dài chừng trăm trượng từ trên trời chém xuống. Thế công mãnh liệt, dù chưa tới thân mình của lão già âm trầm kia mà mặt nước biển đã bị đè xuống, tạo ra một khe rãnh rất sâu.
Lão già gầm nhẹ một tiếng, hồng quang trong mắt mạnh mẽ loé ra, nháy mắt khi kiếm mang xé gió lao đến, một đạo hư ảnh màu đỏ từ trong cơ thể xuất ra.
Hư ảnh màu đỏ này chỉ có thể nhìn ra hình dáng của con người nhưng không rõ là nam hay nữ. Sau khi hiện ra, tay phải nó ấn về phía trước một chưởng, lập tức kiếm mang bị đình chỉ lại, không ngờ bị nắm lấy.
Tay phải của hư ảnh này vung lên, kiếm quang trực tiếp bị hắn ném sang một bên, chìm vào trong lòng biển.
Kim giáp đại hán nhìn lão già một cái, gật gật đầu, rồi không nhìn thêm nữa.
Hư ảnh lại trở vào trong cơ thể lão già âm trầm. Thân thể lão khẽ động, ánh mắt lại loé ra hồng quang, tiến vào trong lòng biển. Con khỉ nhỏ nhoáng lên một cái cũng tiến vào theo.
Cảnh tượng này bị Vương Lâm nhìn rõ hết. Lấy lịch duyệt của hắn tự nhiên có thể nhìn ra Kim giáp đại hán này không có ý định đả thương người. Chẳng qua những ai muốn đi vào trong lòng biển để tìm kiếm cung điện kia thì đều phải vượt qua một kiếm của hắn mới đủ tư cách.
Ánh mắt Vương Lâm loé lên, mơ hồ nhìn ra được một chút huyền diệu. Ví dụ như khi lão già đoạt xá tách khỏi con khỉ nhỏ kia thì Kim giáp đại hán chuẩn bị đối phó với riêng từng người.
Nhưng khi một người một khỉ này tụ lại cùng một chỗ thì Kim giáp đại hán này cũng chỉ chém ra một đạo kiếm quang mà thôi.
Hiển nhiên, Kim giáp đại hán này nhận ra rằng một người một khỉ này vốn là đi cùng lúc với nhau.
Đúng lúc này, ánh mắt của Kim giáp đại hán khổng lồ này chợt loé lên, kiếm trong tay đột nhiên khẽ động, một đạo kiếm quang từ trên trời lập tức giáng xuống, chém xuống trong lòng biển. Chỉ nghe từ trong biển truyền ra một trận âm thanh ầm ầm, ngay sau đó một cỗ sóng biển phóng lên cao. Hai người Chu Vũ Thái và Tử Tâm chật vật từ trong con sóng này bay ra, dừng lại trăm trượng ở ngoài. Chu Vũ Thái phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt tái nhợt.
Về phần Tử Tâm cũng là hiện ra vẻ kinh hãi.
Hai người trước đó trốn dưới đáy biển, âm thầm đi trước nhưng không ngờ rằng lại không thể tránh thoát được cặp mắt khổng lồ của Kim giáp đại hán. Khi kiếm quang chém xuống, hai người không thể không nhanh chóng lui lại phía sau. Mặc dù như thế nhưng vẫn bị kiếm quang quét trúng, lập tức bị thương.
Kim giáp đại hán không truy kích mà cự kiếm trong tay hoành ngang, ánh mắt nhìn về Vương Lâm. Hàn mang trong mắt Vương Lâm loé lên, thực lực của Kim giáp đại hán cực kỳ cường đại. Một kiếm của hắn đã đạt đến uy lực một kích của Vấn Đỉnh kỳ tu sĩ, cho nên lão già đoạt xá âm trầm kia phải đem bản hồn ra thì mới có thể kháng cự lại được.
Chỉ có Vân Tước Tử mới có khả năng thong dong kháng trụ, còn mượn lực để chìm trong trong lòng biển.
Tuy nhiên, Kim giáp đại hán hiển nhiên không có ý định hại người. Nếu không thì Chu Vũ Thái và Tử Tân quyết không thể giữ nổi mạng sống được.
Ánh mắt Vương Lâm chớp động, hắn tự biết với tu vi của chính mình không thể chống cự với kiếm quang của gã đại hán Kim giáp này, trừ phi gọi hồn phách Vấn Đỉnh ra.
Lúc này, cách đó không xa hai người Kiền Phong và Liễu Mi cũng nhíu mày, hiển nhiên hai người bọn họ cũng nhìn ra được manh mối.
- Tằng Ngưu, ba người chúng ta liên thủ chống lại kiếm quang của gã đại hán Kim giáp, ngươi nghĩ như thế nào?
Ánh mắt Kiền Phong chợt lóe lên rồi bỗng nhiên nói.
- Tốt!
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra một tia lạnh lùng, gật đầu nói.
Kiền Phong yêu cầu Vương Lâm liên thủ cũng là hành động bất đắc dĩ. Rất hiển nhiên là hắn cùng với Liễu Mi chống trả cũng không nắm chắc có thể tiếp được một kiếm, nếu tiếp không được liền không thể đi vào bên trong cung điện. Lúc này Vân Tước Tử và lão giả xa lạ kia đã tiến nhập vào, nếu như dùng dằng một chút nữa chỉ sợ cơ hội này trong chốc lát sẽ bị phá hủy.
Hiện tại thêm cả Vương Lâm, cả ba người liên kết lại để chống trả thì nắm chắc khả năng thành công sẽ lớn hơn rất nhiều.
Ở trong nội tâm Kiền Phong không vì Vương Lâm là Anh biến sơ kỳ mà sinh ra tâm tưởng khinh thường. Ngược lại, ở trong lòng hắn thì Vương Lâm tuyệt đối là người có thực lực tương đương mình. Hơn nữa, tận sâu trong nội tâm mà nói thì Vương Lâm với Thập Ức Tôn Hồn Phiên trong tay có thể đem hắn tiêu diệt đoạt lấy bảo vật. Đối với Vương Lâm, hắn cực kỳ kiêng kị.
Cho nên, hắn mới yêu cầu Hồng Điệp bám theo Vương Lâm để mình có cơ hội cướp được Tu tinh chi tinh. Đáng tiếc sau khi hắn đi vào linh sơn mới phát hiện, hóa ra muốn đạt được Tu Chân Chi Tinh vẫn còn phải vượt qua vài cửa ải nữa.