Chính xác mà nói, Thác Lâm chính là Đồ Ti, chẳng qua chỉ là một tia ma niệm mà năm đó Đồ Ti phân thần thất bại sinh ra mà thôi.
Đối với Vương Lâm, hắn nhất định phải đoạt được!
Vương Lâm ngẩng đầu, ánh mắt tuỳ ý đảo qua người lão già âm trầm kua, lúc này ánh mắt hắn nhìn vào con khỉ nhỏ trên vai lão.
Sau khi đáy lòng Vương Lâm nhận định, lúc này đây sau khi quan sát liền lập tức nhìn ra manh mối. Hồng quang thỉnh thoảng hiện lên trong mắt của con khỉ nhỏ này rõ ràng chính là khí tức đặc biệt của tu sĩ khi bị nhiễm máu của biển máu.
Đáy lòng Vương Lâm chua xót. Hắn nghĩ tới đám người Lục Dục Ma quân, Mạnh Đà Tử, Cổ Đế. Những người này, trừ bỏ đã tử vong thì phần lớn trở thành huyết tu sĩ trong biển máu.
Ngoài ra còn có vài vị thượng cổ tu sĩ. Bon họ đã tồn tại khi mà trên Chu Tước Tinh còn chưa có tu sĩ, đều vô cùng cường đại.
Tuy nhiên, với lịch duyệt hiện nay của Vương Lâm thì đa phần có thể phán đoán ra tu vi của những thượng cổ tu sĩ này. Bọn họ hẳn là không thể vượt quá được Vấn Đỉnh kỳ. Chắc là trong cơ thể của Cổ Thần đã bị một lực lượng kỳ dị nào đó hạn chế, tu vi không thể tăng lên. Nhưng trong số bọn họ cũng có một số kẻ học được nhưng thần thông pháp thuật đã truyền nữa. Những pháp thuật này khi thi triển ra cũng có thể khiến cho sức chiến đấu của bọn họ gia tăng gấp bội.
- Thác Lâm… Hắn hẳn là chưa thoát khốn hoàn toàn. Nếu không, hắn không dùng đến phương pháp đoạt xá này để ra tìm ta. Tuy nhiên, tên Thác Lâm này sau khi đoạt xá, vì sao khi gặp ra không lập tức ra tay mà lại tiến vào trong Chu Tước Mộ… Hay là hắn cũng đoán ra được Tu Tinh tinh chăng… Đáy lòng Vương Lâm thầm nhủ.
- Chẳng lẽ Tu Tinh tinh này có thể khiến cho hắn hoàn toàn thoát khỏi phong ấn của Cổ Thần?
Ánh mắt Vương Lâm loé lên.
Đúng lúc đó bỗng nhiên từ trên Linh Sơn lại truyền đến chấn động kịch liệt. Lúc này âm thanh ầm ầm vang lên từ trong lòng đất như có thể huỷ thiên diệt địa. Sụp đổ. Đã xuất hiện lần thứ ba.
Bên trong Chu Tước Mộ sụp đổ với phạm vi lớn, nhiều chỗ đã hoá thành hư không. Những người không tìm được Linh Sơn, những tu sĩ, đạo sĩ, tiên nhân, người các bộ tộc đã không còn chỗ trốn, hoàn toàn diệt vong trong cơn hạo kiếp này.