- Hồng Điệp, ta sẽ thành toàn cho ngươi…
Ánh mắt Vương Lâm nhíu lại, chiến phủ trong tay vung lên. Bỗng nhiên, thân thể hắn nhảy dựng lên, ở giữa không trung hắn gầm nhẹ một tiếng, chiến phủ bay ra, như một đạo lưu tinh ầm ầm bổ xuống Hồng Điệp.
Một búa này mang theo một cỗ khí tức cường đại, xẹt qua hư không cũng khiến hư không chấn động, như là sắp sụp đổ.
Nó bổ xuống, dù chưa tới mặt đất mà trên mặt đất đã xuất hiện vô số rãnh nứt nẻ, đất đá bay đi, vỡ tan tành.
Hồng Điệp ngẩng đầu lên, nhìn cự phủ bổ xuống. Một tia thần thức trên đoá hoa hồng trước người hoá thành một làn khói nhẹ bay vào trong mi tâm của bản thể. Giờ khắc này, hai mắt Hồng Điệp không có chút chiến ý, không chút trống rỗng, có một chút trong sáng, một chút kiêu ngạo, một chút bi thương, một chút hận thù.
Khoé miệng Hồng Điệp chậm rãi lộ ra một tia mỉm cười. Nụ cười này cực kỳ vui vẻ, rất hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt nàng.
Thời khắc này nàng như một thiếu nữ thơ ngây, buông xuống tất thảy chấp niệm tâm linh. Một cỗ chiến ý ngập trời từ trên cự phủ đang bổ tử giữa không trung xuống tràn ra. Thời khắc này như có một người khổng lồ vô hình, cầm lấy cự phủ, từ trên trời giáng xuống, điên cuồng bổ ra.
Nụ cười trên khuôn mặt Hồng Điệp tuy đẹp, nhưng bên trong vẻ tươi cười này như cũ vẫn có một cỗ kiêu ngạo sâu sắc không tiêu tan. Cỗ kiêu ngạo này chính là cả con người Hồng Điệp.
Cả đời Hồng Điệp chính là đi lên trong kiêu ngạo. Lúc này đây, dù sắp chết, ngạo ý vẫn xông thẳng lên trời cao, đỏ hồng lên như điệp… Chiến phủ cách không bổ đến, một cỗ cuồng phong từ búa này phá không tản ra xung quanh. Hai bên nhanh chóng vang lên những tiếng nổ ầm ầm, vang vọng trong trời đất.
Tính cho đến hôm nay, Hồng Điệp sống mới không đến ba trăm năm. Cuộc đời ngắn ngủi của nàng giống như một con bướm, dù chỉ là nháy mắt nhưng nó đầy mỹ lệ, đầy ngạo khí khiến cho tất cả những ai từng tiếp xúc với nàng cũng vĩnh viễn khó quên!
Tuy ngạo khí của nàng khiến cho rất nhiều người không thích. Tuy nàng tuyệt tình khiến cho rất nhiều người chân chính không thể gần gũi nhưng nàng - là - Hồng Điệp!
Một Hồng Điệp kiêu hãnh!
Chiến phủ bổ tới, cách người nàng không đến mười trượng nhưng cỗ khí tức có thể huỷ thiên diệt địa từ trên thân chiến phủ đã truyền đến. Giờ khắc này nếu Hồng Điệp muốn chống cự thì nàng có tư cách để chống cự, nếu muốn né tránh thì nàng đủ thực lực để thoát ra. Nhưng nàng không chống cự cũng không né tránh. Hai mắt của nàng càng lúc càng sáng ngời, vẻ kiêu ngạo cũng ngày càng tăng.