Côn Cực Tiên! Cây roi này chính là Kiền Phong cho nàng, để nàng dùng đối phó lại Vương Lâm.
Trong mắt Hồng Điệp phát tán ra quang mang kì dị. Tay phải nàng vung cây roi ra, chỉ nghe từng trận bang bang từ cây roi này phát ra. Ngay sau đó, cây roi như một con giao long, dọc theo dáng người Hồng Điệp, như một tia chớp đâm tới Vương Lâm.
Đôi mắt Vương Lâm chợt loé lên, thương chuyển thân động. Ngay khi đâm ra một thương, thân mình Vương Lâm liền lui về sau, hai tay bấm quyết, trong miệng khẽ niệm chú. Ngay sau đó một cổ quái phong ẩn chứa tiên lực lập tức gào rít đuổi theo trường thương, hướng về phía trước. Côn Cực Tiên và trường thương đột nhiên đâm sầm vào nhau.
- Ầm!
Âm thanh như tiếng trời đất sụp đổ. Roi và thương đâm vào nhau tạo ra một cỗ khí lãng mạnh mẽ trùng kích khuếch tán ra xung quanh. Bóng dáng Vương Lâm cũng không hề di động. Cỗ khí lãng khuếch tán như cơn bão cát này nháy mắt khi ập tới gần chỗ hắn thì liền bị cổ quái phong này cuốn lấy, gào rít, với thế công kích càng mãnh liệt hơn nhằm về phía Hồng Điệp.
Cảnh tượng này phát sinh nhanh như tia chớp. Sau khi Côn Cực Tiên trong tay Hồng Điệp va chạm với trường thương thì liền lập tức rời khỏi tay nàng, hoá thành một đạo tia chớp màu đen, xuyên thấu cổ quái phong đang cuốn đến, đâm thẳng về hướng Vương Lâm.
Chỉ nghe bang một tiếng, bóng dáng Vương Lâm bạo lui, trực tiếp rời ra ngoài trăm trượng. Hai mắt hắn loé ra quang mang kỳ dị, thấp giọng nói:
- Côn Cực Tiên!
Cây roi này hắn từng gặp qua một lần nhưng cuối cùng vẫn không thể tới tay. Lần này gặp lại, hắn đã quyết chí phải đoạt cho bằng được.
Lại nói Hồng Điệp, khi cổ quái phong kia cuốn tới, thân mình nàng không tự chủ được phải lui về phía sau, áo giáp màu đỏ trên người nàng lập tức phát ra từng trận khí tức cực hàn. Khí tức này điên cuồng tràn ra phía trước. Chỉ nghe từng trận rắc rắc từ giữa hư không truyền đến. Một đám băng điêu hình thù kỳ quái như đám chông nhọn sắc bén ngưng kết thành hình giữa không trung.
Dưới hàn khí này, không ngờ khí lãng cũng bị đóng băng lại, từ vô hình hoá thành hữu hình!
Vương Lâm nhìn cái áo giáp kia, hàn mang hiện lên trong mắt.
Hồng Điệp nâng tay phải lên, điểm lên đám băng điêu trước mặt một cái. Lập tức những tiếng răng rắc từ những đám băng điêu này vang lên. Bên ngoài chúng lập tức xuất hiện đạo đạo vết nứt, nhanh chóng lan tràn. Gần như chỉ trong nháy mắt toàn bộ đám băng điêu không còn chỗ nào trơn mịn nữa. Bụp một tiếng, chúng liền vỡ vụn thành những mẩu nhỏ, rơi hết xuống đất.