Người này trầm ngâm một chút, ánh mắt chợt loé lên, lắc đầu lẩm bẩm:
- Thôi, không nên vì tham ăn mà lại vứt bỏ mất cái mạng này. Mấy năm gần đây lão phu cũng khôi phục được đôi chút rồi, cũng đã đến lúc rời khỏi Chu Tước Tinh này. Nếu bị Tư Đồ Nam tìm được, với trạng thái lúc này của ta tất nhiên không thể đánh lại.
Hai mắt người này loé ra hàn mang, lẩm bẩm:
- Cái lão bằng hữu Kiếm Tôn Lăng Thiên không biết ở Thiên Vận Tinh như thế nào, đến đó cũng được. Không chừng có thể mời hắn rời núi, giúp ta đối phó với tên Tư Đồ Nam, hỏi ra tung tích của hạt châu thần bí kia.
Đúng lúc này, bỗng nhiên ánh mắt của hắn chợt loé lên, nhìn xa xa bình thản nói:
- Ngươi vẫn cứ thích giấu đầu hở đuôi như năm nào! Phá Quân, đã lâu không gặp!
Một trận cười khàn khàn từ bên bên trong hư không truyền ra, ngay sau đó chân trời lập tức ảm đảm. Chỉ thấy một tảng lớn nước biển không ngờ xuất hiện trên bầu trời, với khí thế vạn quân gào thét xông tới.
Bên trên tảng nước biển này, một nam tử mặc trường bào màu lam đang đạp bụi nước, từng bước đi đến.
Phía trên trường bào của người này có thêu một mảnh hoa văn bằng tơ vàng, thoạt nhìn cực kỳ tinh xảo.
- Tham Lang, ngươi có chủ ý muốn đánh vào nơi đây?
Tướng mạo của nam tử này tầm thường, nhưng hai mắt cũng loé ra một tia u mang.
Người mà toàn thân bị bao phủ trong tử khí hừ nhẹ một tiếng nói:
- Lão phu thấy mặt ngươi là đã chán rồi! Nếu ngươi thích nơi này thì cứ vào đi! Lão phu đi đây!
Nói xong thân mình hắn nhoáng lên, biến mất tại chỗ, hoá thành một đạo vòng cung màu đen, trực chỉ phía chân trời, bóng dáng biến mất ở xa xa.
Nam tử đứng trên nước biển lộ ra ánh mắt suy tư. Thân hình hắn khẽ động đã dừng lại bên ngoài Toái Tinh Loạn. Nước biển dưới chân hắn lập tức ngưng tụ thành một tinh thể màu thâm lam. Sau khi người này đáp xuống đất liền nuốt tinh thể này vào người.
- Thật quái lạ! Tên Tham Lang này cũng sẽ không ở nơi nào mà không có bảo vật. Hễ là nơi nào mà hắn đến, nhất định phải có dị bảo. Một vạn năm trước khi ta đến Chu Tước Tinh này, hắn đã ở lại đây không biết đã bao lâu. Dù nói là để chữa thương nhưng cũng khiến người ta nghi ngờ. Chẳng lẽ thật sự là vì nơi đây?!