Cho nên sau khi phát hiện ở đây có thuỷ mệnh hồn, Vương Lâm mới không chút do dự lui về phía sau.
Ngay khi hắn lui về phía sau cũng buông thần thức tản về chỗ sâu bên trong thung lũng đảo qua. Trước đó hắn lo lắng có thể dẫn đến một số phiền toái không đáng có, thần thức không tản rộng ra. Nhưng hiện tại, nếu thuỷ mệnh hồn đã hiện thân, thần thức hắn lập tức tản ra. Ngay sau đó, thần sắc của Vương Lâm khẽ biến.
Ở sâu bên trong, hắn thấy được một người, người này là một người hắn quen biết. Hắn ta đang chiến đấu với một thuỷ mệnh hồn khá cường đại. Giữa hai người, hắn ta đang hơi chiếm thượng phong.
Chỉ có điều, sau khi Vương Lâm chứng kiến thuỷ mệnh hồn đang đánh nhau với người kia thì không hiểu tại sao lại có một cảm giác tâm thần tương liên. Cảm giác này không sâu sắc nhưng tồn tại rõ ràng.
Nội tâm Vương Lâm khẽ động, lui về phía sau. Nữ tử do thuỷ mệnh hồn hoá thành kia sau khi nhìn thấy Vương Lâm thối lui lập tức hoá thành vô số những giọt nước, hướng vào chỗ sâu bên trong thung lũng bay đi.
Vương Lâm đứng bên ngoài sơn cốc, trầm ngâm một lát.
- Không đúng, thuỷ mệnh hồn ở sâu trong thung lũng sao lại khiến ta có loại cảm giác kỳ quái như thế?! Ta không phải là thuỷ linh căn, mệnh hồn không thể là thuỷ mệnh hồn. Vậy thì thật quỷ dị!
Vương Lâm nhíu mày, ngập ngừng đứng bên ngoài sơn cốc một lát, đang định rời đi thì bỗng nhiên hắn biến sắc, quay ngoắt đầu lại.
Trong nháy mắt này, trong lòng hắn bỗng nhiên có loại cảm giác đau đớn. Dường như tại chỗ sâu bên trong thung lũng kia đang có một sinh mệnh hướng hắn kêu gọi hắn với một thanh âm yếu ớt.
- Uyển nhi!
Thần sắc Vương Lâm chấn động, hắn đã rõ ràng!
Uyển nhi ở bên trong Thiên nghịch châu, mà Thiên nghịch châu lại đặt tại mi tâm nguyên thần của Vương Lâm. Do đó, hắn tự nhiên có thể có chút phát hiện ra mệnh hồn của Lý Mộ Uyển.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra hàn mang. Lúc này đây, hắn không chút do dự, thân mình khẽ động, hoá thành một đạo vòng cung, hướng về chỗ sâu bên trong thung lũng xé gió mà đến.
Thân mình hắn vừa mới xông vào trong sơn cốc, lập tức thân hình của tức nữ tử do thuỷ mệnh hồn biến thành rời đi trước đó lại hiện ra, ngăn cản trước người Vương Lâm. Tay phải nữ tử vung lên, vỗ về phía trước, đại lượng thuỷ khí lập tức tràn ngập con đường nhỏ.
Ánh mắt Vương Lâm phát lạnh. Đang bay nhanh giữa không trung, hắn không nói hai lời, vỗ túi trữ vật. Kiếm tiên xuất hiện trên tay hắn, bỗng nhiên bị hắn ném ra, đồng thời gầm nhẹ một tiếng, tay trái lập tức đặt lên mi tâm.
Chỉ trong cái nháy mắt này, thân thể Vương Lâm dừng lại một chút, hai mắt nhắm lại, nguyên thần hắn không ngờ lại từ đỉnh đầu loé lên, lao ra, hoá thành một đạo thần niệm cao chừng mười trượng thật lớn, lấy tốc độ còn nhanh hơn mấy lần so với tia chớp, đuổi theo kiếm tiên, điên cuồng gào thét xông tới.
Gần như chỉ trong chớp mắt, nguyên thần của Vương Lâm trực tiếp nhảy vào trong cơ thể của nữ tử do thuỷ mệnh hồn biến thành. Kiếm tiên quét ngang mà đến, xuyên qua ngực của nữ tử.
Nữ từ hừ thảm một tiếng, toàn thân mệnh hồn lập tức đổ xuống, tản ra khắp nơi. Nhưng nguyên thần của Vương Lâm đã tiến vào trong cơ thể nàng. Nháy mắt khi nàng tản ra, nguyên thần hắn từ một phân thành hai, từ hai biến thành bốn, từ bốn biến thành tám, Với tốc độ cực nhanh, nó hoá thành vô số, mỗi cái chui vào bên trong một mệnh hồn.
Cùng lúc đó, một tiếng quát khẽ từ trong nguyên thần của Vương Lâm truyền ra:
- Phong!
Lập tức, từng đạo cấm chỉ từ trong nguyên thần của Vương Lâm khuếch tán ra, liền đem tất cả những giọt nước hiện có lần lượt phong ấn lại. Làm xong hết thảy những việc này, nguyên thần của hắn lập tức từ trong mỗi giọt nước mưa bay ra, cực nhanh chui vào trong thân thể đang theo quán tính bay đến của Vương Lâm.
Hai mắt Vương Lâm chợt loé lên tinh quang, sau khi nguyên thần trở vào trong thân thể, tay phải hắn triệu hồi, kiếm tiên lập tức bay đến trong tay. Bóng hình như điện, nháy mắt hắn đã rời khỏi nơi này, hướng về chỗ sâu bên trong thung lũng lao nhanh đến.
Không lâu sau khi Vương Lâm rời đi, những giọt nước bị phong ấn lập tức liên tục truyền ra những tiếng bụp bụp. Những giọt nước mưa này hoá thành hơi nước, Những hơi nước này tụ lại với nhau, lần nữa hình thành bóng dánh của nữ tử kia.
Đối với thuỷ mệnh hồn mà nói, phong ấn chỉ có thể giam cầm nhất thời mà thôi, không thể hoàn toàn phong ấn toàn bộ được.
Ánh mắt nữ tử này lộ ra hung mang, thân hình khẽ động, lại hoá thành một mảnh hơi nước, hướng vào chỗ sâu bên trong thung lũng đuổi theo.
Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, chỉ loé lên mấy cái đã đi tới chỗ sâu bên trong thung lũng. Ở nơi đó, chỉ thấy một lão già lưng đã còng, thần tình âm trầm. Trước người hắn có vô số phù văn loé ra u quang xung quanh. Những phù văn này hình thành một vòng tròn thật lớn, bên trong là đoàn nước được tạo thành từ thuỷ mệnh hồn. Thuỷ đoàn này như sôi trào, quay cuồng chuyển động.