Vân Tước Tử ngẩn ra nói:
- Một tia dâm tà ý cảnh của ngươi năm đó ư?
Tam tổ gật đầu nói:
- Đúng là một tia ý cảnh đó. Nếu nó đoạt xá thành công chắc chắn hút mất một phần căn nguyên của ta! Ta sao có thể khiến nó thành công được!
Năm đó, sau khi ý cảnh đó bị ta chia cắt, không ngờ lại bị một tiểu tu sĩ đạt được. Như vậy, tiểu tu sĩ kia giờ phút này đã ở trong Chu Tước Mộ. Tuy ta không thể gián tiếp huỷ diệt được một tia ý cảnh kia nhưng có thể khiến cho nó có chút thay đổi. Nếu là bình thường thì không tính nhưng trong khi đoạt xá, một chút biến cố cũng có thể khiến cho việc đoạt xá thất bại!
Tam tổ nói xong, tay phải điểm lên mi tâm, cái cây yêu dị trên trán lập tức bắt đầu quỷ dị nhúc nhích. Một đám phù văn từ trong mi tâm loé ra, tiến vào hư không, chậm rãi biến mất.
Trong Chu Tước Mộ, Vương Lâm đi vào Tế Đàn, lập tức cảm nhận được từ trong Tế Đàn lập tức dâng lên một cỗ lực lượng truyền tống. Hắn cúi xuống, tay phải đặt trên Tế Đàn, đang định truyền tống đi.
Đúng lúc này, không chút dấu hiệu báo trước, bỗng nhiên từ bên trong thất khiếu của Liễu Mi trào ra rất nhiều bụi phấn. Tiếng kinh hô của Mị Cơ lập tức vọng lại.
- Tại sao có thể như thế? Sao lại có một cỗ lực lượng giống như căn nguyên của ta từ ngoại giới can thiệp vào việc đoạt xá của ta? Sao lại có thể như thế được?
Từ ngày Mị Cơ sinh ra đã không có chút trí nhớ nào về quá khứ, việc hôm nay chính là lần đầu tiên nàng gặp phải.
Trước đó, nàng tiến vào trong cơ thể của Liễu Mi, ngay tại khi phá huỷ ý cảnh của Liễu Mi, bỗng nhiên cảm nhận được từ sâu bên trong hồn phách có một cảm giác đau đớn. Loại đau đớn này lập tức khiến nàng như không còn chút thần thông nào nữa. Một cảm giác suy yếu đột ngột tràn ra toàn thân.
Do đó, lập tức bị ý cảnh của Liễu Mi cắn trả, bị buộc phải lao ra khỏi cơ thể của đối phương.
Nháy mắt khi Mị Cơ theo thất khiếu của Liễu Mi lao ra, Liễu Mi lập tức mở mắt, trong miệng thốt lên:
- Một "huyễn" cuối cùng, ngươi chạy không thoát đâu!
Theo lời này của Liễu Mi, đại lượng bụi phấn lập tức bị hút lại vào trong thất khiếu của Liễu Mi.
Mị Cơ hét lớn một tiếng, toàn thân vẫn đang suy yếu vô lực. Ánh mắt nàng hiện lên một tia tuyệt vọng. Nhưng lập tức, nàng liền cắn răng, căm hận nói:
- Nếu không thể đoạt xá, vậy thì sẽ dung hơp!
Nói xong, cũng không biết Mị Cơ dùng biện pháp gì, hồn phách của nàng lập tức phát ra hào quang yêu dị, cuối cùng ầm một tiếng, tan nát. Một tia dâm tà ý cảnh cường hãn cũng theo đó tan nát, toàn bộ cuốn vào trong cơ thể của Liễu Mi.