Một lúc sau, ánh mắt hắn hiện lên vẻ vui mừng, cười ha hả nói:
- Quả nhiên là nơi đây, Tằng đạo hữu, tại hạ đi trước một bước!
Nói xong, hắn đạp chân tiến lên một bước, đi vào bên trong chỗ lõm của, bóng dáng hắn loé lên, biến mất.
Nữ tử có tướng mạo khó coi kia hơi do dự, nhìn Mộ Dung Vân một lát, rồi lại nhìn sang Vương Lâm, trầm mặc không nói.
Vương Lâm cười lạnh, không nhìn về Tế Đàn mà chuyển ánh mắt sang Mộ Dung Vân. Tay phải hắn cách không bắn ra một đạo linh quyết, rơi vào mi tâm của người kia.
Nháy mắt khi linh quyết hạ xuống. hai mắt Mộ Dung Vân bỗng mở ra, tay phải đưa lên, nắm lấy đạo linh quyết, miết một cái linh quyết lập tức tan nát. Hắn đứng lên nhìn về phía Vương Lâm, hắc khí lượn lờ trên mặt. Tướng mạo hắn vốn rất anh tuấn, giờ phút nàu đã trở nên dữ tợn.
- Ngươi phát hiện ra từ khi nào?!
Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong thanh âm lộ ra một cỗ lực lượng kì dị.
Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, nói:
- Ta có thể nói cho ngươi nhưng ngươi phải giải đáp cho ta mấy vấn đề.
Ánh mắt Mộ Dung Vân chớp lên, âm trầm nói:
- Thật thú vị! Ngươi trả lời trước đi đã.
- Mỗi người tu chân đều có túi trữ vật, trong đó đều có mấy bộ đồ để thay đổi, rất ít khi xuất hiện bộ dáng chật vật như ngươi!
Vương Lâm bình thản nói.
Mộ Dung Vân cười lạnh nói:
- Chỉ có thế thôi sao?
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Vân noi:
- Đương nhiên còn nguyên nhân khác. Ta muốn biết ngươi là cái gì?
- Ta là do Mệnh hồn biến thành! Ngươi nói ta biết còn có nguyên nhân nào khác!
Mộ Dung Vân hừ lạnh nói.
- Quần áo của ngươi, đã quá lỗi thời, không giống như của những tu sĩ mới tiến vào nơi đây sử dụng. Mục đích của ngươi là gi?
Vương Lâm nói.
- Ta không có mục đích gì cả, chỉ không muốn cho các ngươi đến được Tu Tinh Tinh mà thôi! Còn nữa, theo như ngươi nói, nguyên nhân chỉ có hai cái này mà thôi sao?
Mộ Dung Vân nhướn mày.
Vương Lâm than nhẹ, lắc đầu nói:
- Một nguyên nhân cuối cùng là bởi vì trên quần áo của ngươi có cái đồ án kia . Nói tới đây, tay phải Vương Lâm đột nhiên khẽ động, tiên lực trong cơ thể chuyển động. Gần như chỉ trong nháy mắt, một đạo bí pháp ẩn chứa tiên lực liền xuất hiện trước người Vương Lâm. Theo tay phải hắn nâng lên, đạo tiên pháp này lập tức xé gió lao ra, hướng về Mộ Dung Vân đánh xuống.
Mộ Dung Vân cười lạnh, thân mình chưa động, nhưng nháy mắt khi đạo tiên quyết kia rơi vào người hắn, cả người hắn rung lên một chút, hoá thành từng đạo khói đen, nháy mắt đã bay vào trong màn sương đen, biến mất không thấy.
Vương Lâm không có truy đuổi, mà trong ánh mắt chợt loé lên vẻ trào phúng. Chỉ nghe một tiếng thét kinh hãi từ trong màn sương đen truyền ra. Sau đó, từng đạo hắc khí nhanh chóng bay trở lại, một lần nữa ngưng kết một chỗ, hoá thành Mộ Dung Vân. Giờ phút này, sắc mặt của Mộ Dung Vân cực kỳ khó coi, hắn nhìn quanh bốn phía, rồi nhìn chằm chằm vào Vương Lâm nói:
- Ngươi không phải là một Anh Biến tu sĩ tầm thường!
Một cây đại phiên cao ba trượng từ trong màn sương đen bay ra, lá cờ dài chừng mười trượng, phô trương mở ra, như những con sóng dập dềnh không ngừng. Một số lượng lớn hồn phách từ bên trong tràn ra, tràn ngập bốn phía. Hơn mười cái Chủ hồn, loé lên bất định trong màn sương đen bốn phía, ánh mắt chúng toàn bộ tập trung vào Mộ Dung Vân.
Trong số những Chủ hồn này còn có một đầu Kỳ Lân màu tím đen, đôi mắt rất lớn loé ra từng trận hung mang.
Trên đường, Thập Ức Tôn Hồn Phiên được Vương Lâm và Tư Đồ Nam không ngừng luyện hoá. Những hồn phách hắn hiện có đã dung hợp vào trong Tôn Hồn Phiên. Hồn phách của Lý Nguyên Phong và tàn hồn của Kỳ lân giờ phút này đều trở thành Chủ hồn của Tôn Hồn Phiên.
Giờ phút này, bên trong Thập Ức Tôn Hồn Phiên có đến hai mươi tám Chủ hồn.
- Ngươi cho rằng như thế này là có thể vây khốn ta hay sao?!
Mộ Dung Vân cười lạnh, thân mình đột nhiên lao lên, cả người hoá thành vô số hắc khí, giống như tơ tằm, điên cuồng hướng về phía miệng mũi của Vương Lâm định chui vào.
Thân mình Vương Lâm lui về phía sau, ánh mắt lộ ra hàn mang. Tay phải hắn vung lên, điểm nhẹ về phía trước, trong miệng thốt lên:
- Phong!
Bỗng nhiên, một cây đại phiên từ trong màn sương đen xuất hiện. Hồn Phiên này rung lên, vô số cấm chế lập tức điên cuồng mạnh mẽ hiện ra, lấy tốc độ nhanh nhất, từ bốn phương tám hướng xé gió lao đến, hình thành một khối cầu cao bằng một thân người và nhanh chóng thu nhỏ lại. Cuối cùng biến thành khối cầu nhỏ bằng nắm tay. Khối cầu này được tạo thành từ các cấm khí, một loạt cấm chế sắp xếp dày đặc, đem những sợi tơ tằm phong kín lại bên trong.
Linh vật từ mệnh hồn tạo thành rất khó giết chết, hơn nữa cho dù giết chết, thì người chết cũng không phải là bọn chúng cũng mà là chủ nhân của mệnh hồn ở Chu Tước tinh.