Mộ Dung Vân ngẩn người ra, sau đó hắn cười khổ nói:
-Trong mười sáu người vào đầu tiên thì khoảng cách của ta là xa nhất, hơn nữa ta lại chạy rất nhanh nên cũng không bị ảnh hưởng. Nhưng ta có thể khẳng định một điều, ở nơi đó nhất định tồn tại một người rất mạnh mẽ. Chúng ta nhất định phải cẩn thận một chút mới có khả năng tiến vào bên trong được.
Vương Lâm liếc mắt nhìn Mộ Dung Vân, khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười cổ quái rồi không nói thêm một câu nào.
Lòng Mộ Dung Vân khẽ trầm xuống. Hắn đưa mắt nhìn kỹ Vương Lâm một lần nữa rồi xoay người tiếp tục phi hành.
Ba người bay thẳng về phía trước. Dẫn đầu là cô gái có vẻ mặt xấu xí, bọn họ bay với tốc độ rất nhanh nên thoáng cái đã vượt qua vùng đồng bằng. Giữa trưa ngày thứ hai, cô gái đang phi hành đột nhiên ngừng lại, nàng nhìn về phương xa rồi lạnh lùng nói:
-Có một người ở phía trước!
Nàng vừa nói xong đã thấy một đạo kiếm mang kinh động trời đất từ phương xa quét tới. Kiếm mang phóng tới mang theo kiếm khí ngập trời, nhưng lập tức lại bị một luồng khí lạnh lẽo bao quanh.
Chỉ thấy một thanh phi kiếm màu trắng đang gào thét bay tới. Người đứng trên kiếm là một lão già mặc một bộ quần áo màu xám với mái tóc hoa râm, nhưng trong ánh mắt lão thi thoảng lại lóe lên một tia chớp. Vẻ mặt lão âm trầm chốc chốc lại quay đầu nhìn về phía sau.
Mắt Vương Lâm đột nhiên sáng lên, hắn đảo mắt qua đã thấy có chút kỳ lạ. Chỉ thấy ở phía sau lão già có một tia chớp đang xoay chuyển như một con thoi điên cuồng truy kích. Tia chớp này giống như một con giao long màu trắng có linh tính đuổi theo phía sau không tha.
Lão già đứng trên phi kiếm bay đi như tên bắn rồi đảo mắt qua ba người Mộ Dung Vân, cuối cùng ánh mắt lão rơi trên người Vương Lâm rồi khẽ a lên một tiếng.
Lão già này Vương Lâm đã gặp qua. Lão chính là một vị tu sĩ Anh Biến trong nhóm mười sáu người ở bên ngoài Chu Tước Sơn. Tu vi của người này là Anh Biến sơ kỳ.
Vương Lâm đột nhiên ngừng lại, vội vàng nói:
-Đạo hữu! Lui mau, vật đó rất quỷ dị!
Đúng lúc này Mộ Dung Vân quét mắt nhìn qua tia chớp đang truy đuổi theo lão già. Hắn liếc mắt rất bình thản nhưng tia chớp lại lập tức run lên rồi từ bên trong truyền ra một tiếng gầm bất mãn. Sau đó nó mạnh mẽ quay đầu lại rồi bay về phía sau, trong nháy mắt đã biến mất.