"Nếu sử dụng khối ngọc giản Tư Đồ Nam đưa cho ta thì có thể rời khỏi Chu Tước mộ. Nhưng nếu như không giành được Tu Tinh Chi Tinh thì không thể rút mệnh hồn ra được. Tuy Tư Đồ Nam còn có biện pháp khác có thể làm cho tính mệnh của mình được đảm bảo, nhưng chưa nói đến nó quá phiền phức hơn nữa linh hồn lại trở nên tàn khuyết, sẽ có chút ảnh hưởng đến quá trình tu luyện sau này."
Vương Lâm từ từ đến gần. Đám tu sĩ ở bên ngoài Chu Tước Sơn hoặc tụm năm tụm ba khẽ thảo luận, hoặc một mình ngồi xuống ngậm chặt miệng không nói câu nào, hoặc ánh mắt lấp lánh đăm chiêu suy nghĩ những việc khác.
Khi Vương Lâm đi đến, có một số tu sĩ ngẩng đầu lên nhìn hắn. Ánh mắt họ lóe lên rồi lập tức cúi đầu tránh ra tạo thành một con đường.
Tu sĩ ở bốn phía rất nhiều nhưng khi nhìn thấy Vương Lâm đều biến sắc rồi lui về phía sau.
Vương Lâm đi xuyên qua một đám tu sĩ rồi phóng thẳng về phía Chu Tước Sơn. Đúng lúc này, một giọng nói kiêu ngạo đột nhiên từ phương xa truyền đến:
-Dừng lại!
Âm thanh kia vừa truyền đến, đoàn người lập tức tản ra. Chỉ thấy cách Chu Tước Sơn trăm trượng có năm tu sĩ đang khoanh chân ngồi, trong phạm vi mười trượng quanh người bọn họ không có bất kỳ tu sĩ nào dám tiến lên nửa bước.
Năm người ở đây có ba nam ba nữ, thoạt nhìn thì thấy tuổi tác không lớn. Trong nhóm người có một thiếu phụ, một thanh niên, cũng có một lão già. Năm người đều là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ đại viên mãn. Đặc biệt là lão già trên cơ thể đã uẩn hàm một tia tiên lực, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới tôi luyện thân thể để đột phá lên Anh Biến.
Nhưng vì không có nhiều tiên ngọc nên lão chỉ tôi luyện được một bộ phận nhỏ thân thể mà không thể hoàn toàn tôi luyện triệt để. Nhưng chỉ cần như vậy, thực lực của lão già này đã mạnh hơn rất nhiều những tu sĩ Hóa Thần bình thường.
Người lên tiếng lúc nãy là một thanh niên đang ngồi bên cạnh lão già. Người này có tướng mạo đường hoàng, vẻ mặt anh tuấn, vừa nhìn qua đã thấy vẻ quang minh chính đại. Nhưng nếu nhìn kỹ lại sẽ thấy trong mắt người này ẩn tàng một tia sáng kỳ dị.
Điểm này nếu là người ngoài thì không nhìn ra nhưng đối với Vương Lâm thì khác. Bởi vì có những giọt nước do Nghịch Thiên châu tạo ra mà tướng mạo hắn vẫn giống như lúc bắt đầu tu tiên, nhưng thực ra lại là một lão quái tu luyện mấy trăm năm. Vì vậy con mắt nhìn người của hắn cũng hơn hẳn người thường, chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấu.