Thân mình Vương Lâm xuất hiện trong Thi Âm Tông, tay phải điểm vào hư không một cái, lập tức một hồn phách lóe ra xuất hiện phía trước người hắn. Hồn phách này trước khi hắn rời khỏi hang động chỗ người khổng lồ đã âm thầm thả ra để xem xét thực hư.
Bên trong hang động kia có một sức mạnh kỳ dị, thần thức bị hạn chế rất nhiều, nhưng đối với thuộc tính âm khí của hồn phách ảnh hưởng không lớn.
Tay phải Vương Lâm điểm vào hồn phách một cái. Ít lâu sau, ánh mắt hắn chớp động, cười lạnh một tiếng, thân mình khẽ đạp, biến mất khỏi Thi Âm Tông.
Ở bình nguyên phía trên Thi Âm Tông, Vương Lâm vừa mới xuất hiện bỗng nhiên thần sắc khẽ động, ánh mắt nhìn ra xa về phía bắc. Chỉ thấy ở chân trời phía bắc, một đám khí màu lam trông như một cơn sóng dữ che trời phủ đất gào thét mà đến.
Bên trong biển khí màu lam kia, một đồng tử toàn thân mặc y phục màu đỏ, chắp tay sau lưng, từng bước đi tới.
Đồng tử này tướng mạo tuấn tú, mặt trắng như ngọc, thoạt nhìn cũng có chút đáng yêu, nhưng hai mắt lại lộ ra một vẻ độc ác ngợp trời. Vẻ độc ác này được ẩn giấu rất sâu, cũng không phải vì Vương Lâm mà hiện ra, mà vì đây là tính cách của người này.
Hắn từng bước đi tới, dường như trời đất đều chấn động. Mang theo đám khí kia, mỗi nơi hắn đi qua đều trở thành một thế giới lạnh lẽo, khắp nơi đều tràn ngập một màu lam buồn thảm.
- Ha ha, Vương Lâm, ngươi thấy thân thể của lão tử thế nào.
- Con mẹ nó, sau mấy vạn năm, rốt cuộc lão phu cũng có thân thể. Với bản lãnh của lão phu, lần này có thân thể, nhất định phải khoái hoạt một phen. Nghe nói bọn nữ tu của Phong Loan Tinh nguyên âm dồi dào, năm đó lão phu vẫn muốn đến. Lần này sau khi rời đi, nói gì cũng phải tới đó một chuyến.
- Vương Lâm, ngươi đi không?
Vương Lâm chau mày, nhìn đồng tử này suy nghĩ, bình thản nói:
- Không đi!
Đồng tử này chính là Tư Đồ Nam, hắn đã đoạt xá thành công, sau đó nuốt luôn tứ tổ làm cho thời gian dung hợp thân thể nhanh hơn. Giờ phút này tuy chưa hoàn toàn trọn vẹn nhưng bản lãnh của hắn cũng đã đạt tới Vấn Đỉnh Kỳ.
- Ngươi đúng là chán chết. Tu tiên tu tiên, tu cái rắm á. Ngươi biết vì sao lão phu tu tiên không?
Tư Đồ Nam ánh mắt khẽ đảo, nói.
- Ta nói cho ngươi biết, mục đích tu tiên của lão phu là muốn chiếm đoạt hết đàn bà trong thiên hạ, cướp đoạt bảo vật trong thiên hạ, giết hết những người mà lão phu thấy không vừa mắt. Đây chính là mục đích thật sự của lão phu năm đó tu tiên ở Tứ Thánh Tinh, nếu không, tu luyện buồn tẻ như vậy ai có thể chịu được?