Cấm phiên trong tay Vương Lâm run lên, lập tức từng đạo cấm khí gào thét mà ra. Cấm khí này vừa xuất hiện, Vương Lâm quát một tiếng:
- Phong.
Một chữ nói ra, cấm khí lập tức biến thành một đám cấm chế, lóe ra hắc quang, cứ như những du hồn bỗng nhiên tản ra mọi nơi hướng vào ngực người khổng lồ hạ xuống. Đám cấm chế như một tấm lưới lớn lập tức đem cái cây màu xanh tím trên ngực người khổng lồ phong ấn lại.
Cùng lúc đó, thân mình hắn lao ra, ở giữa không trung cách không chụp một cái. Lập tức một đoạn cành cây bị hắn cách không bẻ gãy, cầm lấy trong tay.
Đối phó với cái cây màu xanh tím này, thủ pháp của Vương Lâm luôn luôn nhẹ nhàng, tuyệt đối không để làm tổn thương nó, mà cố hết sức bảo toàn vật này được nguyên vẹn.
Cho đến bây giờ, hắn cũng chỉ mới bẻ nát hai cành cây mà thôi.
Trong tay cầm lấy cành cây, Vương Lâm thân mình hạ xuống, đứng trên cổ người khổng lồ rồi ngồi xổm xuống. Hắn đặt tay phải lên da người khổng lồ, lập tức cảm nhận được một sức sống vô biên từ bên trong chậm rãi truyền ra.
Ánh mắt hắn chợt lóe, cành cây trong tay liền điểm vào cổ người khổng lồ, lấy máu của người này.
- Cứu ta. Nếu ngươi cứu ta, ta cam tâm cả cuộc đời này làm nô bộc tọa kỵ cho ngươi, cũng dâng cho ngươi trọng bảo Khai Thiên Chi Thiết của Cự Ma Tộc.
Giờ phút này, tại vị trí của Vương Lâm nghe được tiếng kêu này rõ ràng hơn.
- Vật cưỡi.
Vương Lâm ngẩn ra, cành cây trong tay dừng lại.
- Đúng vậy, ta cam tâm trở thành vật cưỡi của ngươi. Ta là người của Cự Ma Tộc, là vật cưỡi mà những tu sĩ có đại thần thông trong tu chân liên minh thích nhất. Nếu ngươi cứu ta, ta sẽ làm vật cưỡi của ngươi.
Thanh âm kia lộ ra vẻ khẩn thiết.
Vương Lâm trầm ngâm một chút, ánh mắt lóe lên, cành cây trong tay bỗng nhiên ấn xuống, điểm lên cổ người khổng lồ. Chỗ cành cây chạm vào lập tức xuất hiện một ấn chú, sau đó xuyên thấu vào trong làn da của người khổng lồ, trực tiếp chui vào bên trong mạch máu, chợt lóe lên rồi biến mất.
Đồng thời, một tia máu tươi bỗng nhiên bắn ra, Vương Lâm nhanh chóng lấy bình ngọc trực tiếp đặt trên miệng vết thương, đem tia máu hứng toàn bộ không thiếu một giọt.
Tốc độ hứng từng giọt lúc trước so với lúc này gần như không thể so sánh, một lượng máu lớn tuôn ra được hứng vào trong bình ngọc. Dần dần, thân mình người khổng lồ này bắt đầu co giật, phần lớn sức sống đã cùng với máu tươi chảy ra dung nhập vào trong bình ngọc.