Hư ảnh kia đối với thần thức quả là phát hiện rất nhạy bén, lập tức cảm thấy được trong thần thức của Vương Lâm có một chút lạnh lùng, thân mình run lên, vội vàng nói luyến thoắng:
- Tiền bối bớt giận, bớt giận. Nếu ở Thiên Vận Tinh điều dưỡng, giá phải trả rất cao. Vãn bối không thể trả nổi một lượng lớn tiên ngọc như vậy nên mới phải tìm cách rẻ hơn, đến Chu Tước Tinh điều dưỡng. Tuy thời gian đoạt xá có lâu hơn một chút, nhưng đối với vãn bối đây là sự lựa chọn tốt nhất.
- Ngươi tên là gì?
Vương Lâm hỏi.
- Vãn bối là Tào Nhất Đấu.
Hư ảnh kia lập tức trả lời, dáng vẻ rất thành thực, làm Vương Lâm nghĩ tới Hứa Lập Quốc năm đó.
- Tào Nhất Đấu… … Vương Lâm ánh mắt lóe lên, thần thức khẽ động, hóa thành một bàn tay to hướng về đối phương chụp tới.
Tào Nhất Đấu hoảng hốt, thân mình lập tức từ chỗ Lý Thanh Bình đang ngồi tĩnh tọa bay ra, mau chóng lui ra sau để né tránh, trong miệng hét to:
- Tiền bối, những câu vãn bối nói là thật, là sự thật mà.
Hắn cùng với Lý Thanh Bình có một mối liên hệ kỳ lạ. Ngay khi Tào Nhất Đấu kinh hãi, Lý Thanh Bình lập tức bừng tỉnh, mở hai mắt, trong mắt lộ ra tinh quang, quát to:
- Ai!
Trong hang động hư không bỗng gợn sóng, Vương Lâm từ trong đó đi ra. Hắn vừa xuất hiện liền lạnh lùng liếc mắt nhìn Lý Thanh Bình một cái. Cái liếc mắt này lập tức làm cho Lý Thanh Bình run lên, toàn thân toát mồ hồi lạnh, trong lòng thầm kêu khổ. Một cái liếc mắt này của đối phương giống như một thanh kiếm sắc trực tiếp xuyên thấu thân thể mình, thậm chí ngay cả Nguyên Anh cũng đều đông cứng lại, toàn thân từ trong ra ngoài lập tức như một tảng băng lạnh, như thể trong mắt đối phương, bản thân như hoàn toàn trần trụi, trở nên trong suốt, không còn ẩn chứa bí mật gì đáng nói.
- Ngươi, câm miệng!
Vương Lâm lãnh đạm nói, sau đó ánh mắt nhìn về phía hư ảnh Tào Nhất Đấu đang co rút ở góc hang động. Lý Thanh Bình lập tức hít sâu, thân mình không dám có một cử động nhỏ, mồ hôi trên trán chảy ra. Cảm giác Vương Lâm gây ra cho hắn, cho dù năm đó hắn ở trong tổng bộ gặp những tiền bối Hóa Thần Kỳ cũng không có chút nào bì kịp được người đang ở trước mắt.
- Anh Biến! Nhất định là Anh Biến lão quái! Anh Biến lão quái đến chỗ của ta làm gì… Lý Thanh Bình trong lòng kinh hoàng, chua xót nghĩ.
Vương Lâm cách không chụp một cái, nguyên thần Tào Nhất Đấu lập tức từ trong góc bị bắt trở lại. Tào Nhất Đấu ánh mắt vô cùng kinh hoàng, thét to: