Vương Lâm sắc mặt khó coi, nhìn chằm chằm đối phương, không nói lời nào.
Hứa Lập Quốc nhìn thằng vào nữ tử kia, thân mình khẽ động, từ trên tiên kiếm tách ra hướng về phía nữ tử bay đi, trong miệng thì thào nói:
- Tiên tử tiểu muội đừng sợ, Hứa ca ca của nàng đến đây.
Nữ tử kia mỉm cười, hai mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, nâng tay ngọc điểm về phía trước một cái vào giữa lông mày của Hứa Lập Quốc.
Ngay khi ngón tay nàng điểm tới, khóe miệng Hứa Lập Quốc bỗng nhiên lộ ra một tia cười nhạo. Thân mình hắn nhoáng lên một cái rồi lập tức biến mất, thay vào đó là một đạo kiếm quang gào thét mà tới.
- Tiện nhân, nhà người đã cho Hứa gia gia ta nếm qua một lần, làm sao có thể có lần thứ hai!
Nụ cười trên mặt nữ tử kia càng thêm uy nghiêm. Đối mặt với kiếm quang gào thét bay đến, nàng nhẹ nhàng thổi ra một hơi.
Lập tức, kiếm quang nổ ầm một tiếng, ngay khi đụng tới hơi thở kia liền sụp đổ tiêu tan.
Cảnh tượng này dọa cho Hứa Lập Quốc sợ run lên, lóe lên một cái trở lại bên người Vương Lâm, chui vào trong tiên kiếm.
- Người là ai?
Vương Lâm trầm giọng nói.
Nữ tử kia nhìn Vương Lâm, hạ giọng nói:
- Năm đó trong đám tu sĩ, bọn họ gọi ta là Mị Cơ, còn ở Tiên Di Tộc, ta là tam tổ!
Vương Lâm ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói:
- Hóa ra là tam tổ đại nhân, hôm này vãn bối xông lầm vào nơi đây, không dám ở lại, xin cáo từ!
Nói xong, thân mình hắn chậm rãi lùi về phía sau.
Nữ tử kia ánh mắt gợn sóng, mỉm cười duyên dáng nói:
- Đừng gọi người ta là tam tổ đại nhân, ta thích nghe người khác gọi ta là Mị Cơ. Hôm nay ngươi tới nơi này, nếu muốn đi thì chỉ cần ngoan ngoãn vâng lời.
Nữ tử kia đưa tay ngọc điểm vào hư không một cái, lập tức cửa vào tầng thứ mười bỗng nhiên bị phong tỏa, biến mất.
Vương Lâm nhướn mày, lạnh như băng nhìn chằm chằm nữ tử, nói:
- Tiền bối làm vậy là có ý gì?
Nữ tử đưa tay che miệng, trong mắt mang theo một vẻ đáng yêu, khẽ cười nói:
- Ta có thể có ý gì đây, chẳng qua ta muốn cho ngươi biết một chút sự tuyệt diệu của đời người mà thôi. Trên người của ngươi ta có thể ngửi thấy một hương vị vô cùng sạch sẽ, nói như vậy từ khi ngươi tu luyện đến nay vẫn chưa tận hưởng nữ sắc. Hôm nay đúng là ta đã chiếm được tiện nghi.
Vương Lâm trong mắt hàn quang càng đậm, bình thản nói:
- Ngươi có mặt ở đây nhất định là bị trọng thương chưa lành. Tam tổ đại nhân, ngươi có nhận ra vật này không?
Hắn nói xong, vỗ túi trữ vật, lập tức lấy ra Thập Ức Tôn Hồn Phiên cầm trong tay. Hắn rung lên một cái, trên đó phát ra từng trận gầm rú thê lương.
Thanh âm này trực tiếp xuyên thấu linh hồn, đi thẳng vào sâu bên trong hồn phách.
Nữ tử kia ánh mắt lóe lên, nhìn chằm chằm vào Hồn Phiên trong tay Vương Lâm, từng chữ một nói ra:
- Thập Ức Tôn Hồn Phiên!
Vương Lâm đưa tay trái điểm vào tiên kiếm, một luồng tiên lực dũng mãnh nhập vào, trên tiên kiếm lập tức lóe lên bạch quang. Vương Lâm vung một đường, lập tức tiên kiếm phá không chém xuống mặt đất.
Chỉ nghe ầm một tiếng, mặt đất lưu lại một khe rất sâu.
- Một chém này ta chỉ vận dụng một thành tiên lực!
Vương Lâm nhìn nàng kia, nói.
- Hóa ra là một tiên bảo!
Nữ tử kia ánh mắt phát lạnh, nói.
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng dùng hai dạng pháp bảo khác nhau là có thể giết được ta hay sao?
- Nếu ngươi hoàn toàn khỏe mạnh thì ta không nắm chắc. Nhưng hiện giờ ta chắc chắn ngươi bị thương rất nặng, tiền bối, chớ bức bách ta, như vậy đối với ngươi không có lợi. Việc hôm nay, tại hạ xin được cáo lui chính là để ngươi tiếp tục dưỡng thương, ta sẽ rời khỏi vùng đất Tiên Di.
Vương Lâm bình tĩnh nói.
Hắn đối mặt với nữ tử này, trong lòng không có đến nửa điểm nắm chắc. Dù sao đối phương cũng tương đương với Vấn Đỉnh lão quái, cho dù là bị thương cũng sẽ có một vài thuật thần thông, không giống như bát diệp thuật chú sư kia Vương Lâm có thể lấy Vấn Đỉnh chi hồn trong lúc hắn trọng thương hạ sát dễ dàng.
Nữ tử mỉm cười, ánh mắt nhìn lên người Vương Lâm như thể nhìn tình lang, mỉm cười duyên dáng nói:
- Người ta cũng không làm khó ngươi, chẳng qua là muốn cùng ngươi giao hoan mà thôi, cớ gì cứ từ chối ta. Hơn nữa bên dưới vùng đất Tiên Di có tổng cộng mười chín tầng, sau khi qua được tầng của tỷ tỷ, bên dưới còn có cả sức mạnh huyền bí của Tiên Di Tộc ta, lại có tàn hồn của đệ nhất tộc trưởng Tiên Di Tộc ta bảo vệ. Ngươi đã có Thập Ức Tôn Hồn Phiên, chẳng lẽ ngươi không muốn đi thu tàn hồn của tổ tiên… … Vương Lâm nhìn chằm chằm đối phương, giọng điệu lạnh như băng, nói:
- Ta cho ngươi ba nhịp thở để suy nghĩ, đi hay đánh, tùy ý ngươi.
Nữ tử than nhẹ, tay phải điểm vào hư không một cái. Lối vào lúc trước vừa biến mất bỗng nhiên lại xuất hiện.