Trên Chu Tước Tinh, hình bóng tu sĩ ngày càng ít. Trên không trung, gần như cả ngày đều là màn sương đen cuồn cuộn.
Tiên Di Tộc im lặng mấy vạn năm nay lại vùng lên, cuối cùng đã mở rộng ra trên toàn bộ phạm vi của Chu Tước Tinh.
Về phía Chu Tước quốc, đối mặt với cuộc tấn công trên phạm vi lớn lần thứ hai của Tiên Di Tộc lập tức triển khai phản kích kịch liệt. Kiền Phong được bổ nhiệm là người chỉ huy của cuộc chiến lần này, tất cả tu sĩ bản địa đều phải nghe theo mệnh lệnh của người này.
Phần lớn tu sĩ đều được phái ra các địa phương đại chiến với người của Tiên Di Tộc.
Mỗi một tu chân quốc cấp năm đều trở thành một chiến trường. Toàn bộ Chu Tước Tinh trong lần đại chiến này gần như đều phải run rẩy sụp đổ.
Chỉ có điều sức chống đỡ của Chu Tước quốc là không đủ, dưới sự tấn công của Tiên Di Tộc liên tiếp phải tháo chạy.
Gần như mỗi ngày đều có một số lượng lớn tu sĩ chết trận.
Cùng lúc đó, một loạt những tin tức gây chấn động từ miệng một vài tu sĩ Chu Tước Tinh đi lánh nạn truyền ra.
Toàn bộ tất cả các tông phái trong tu chân quốc cấp năm Thủy Mặc quốc làm phản!
Toàn bộ tu chân quốc cấp năm Mẫu Đơn quốc làm phản!
Toàn bộ tu chân quốc cấp năm Tần quốc làm phản!
Ba tu chân quốc cấp năm làm phản giống như giáng ba quyền thật nặng lên thân mình của Chu Tước quốc, khiến cho Chu Tước quốc vốn đã liên tiếp tháo chạy lúc này lập tức tan tác.
Cuối cùng Chu Tước quốc không thể không đem phòng tuyến co rút lại Chu Tước đại lục, tuyến phòng thủ cuối cùng.
Nhưng ngay lúc này, một tin tức càng chấn động hơn lan truyền ra. Tin tức này lập tức truyền khắp Chu Tước Tinh, khiến cho những tu sĩ giờ này còn lại trên Chu Tước Tinh trong lòng chấn động kịch liệt.
Vân Tước Tử, sư đệ của đương kim Chu Tước Tử năm đó cạnh tranh giành lấy danh hiệu Chu Tước Tử thất bại, bỗng nhiên xuất hiện.
Vào lúc Chu Tước Tử đang tham gia vào cuộc đại chiến, hắn đột nhiên hiện thân, đánh lén Chu Tước Tử, khiến cho Chu Tước Tử bị trọng thương.
Thân phận của Vân Tước Tử không ngờ lại là nhị tổ của Tiên Di Tộc.
Vương Lâm trên đường quay về Sở quốc nghe được tin tức này trong lòng kinh hãi, không thể nói thành lời.
Hắn có dự cảm Vân Tước Tử nhất định sẽ tìm đến mình!
Tuy nhiên lại có một người tìm được Vương Lâm trước Vân Tước Tử. Một ngày nay, Vương Lâm mở ra một Tống Truyền Trận cổ xưa, phương hướng của Tống Truyền Trận này chính là Sở quốc.
Ngay lúc bắt đầu nhập trận, Vương Lâm thần sắc khẽ động, xoay người nhìn ra xa. Phía chân trời, một người đàn ông vạm vỡ, đầu đội mũ rơm tỏa ra kim quang chậm rãi đi tới từng bước một.
- Vương huynh, từ biệt đã nhiều năm, còn nhớ tại hạ không?
Người đàn ông vạm vỡ kia dừng bước cách Vương Lâm mười trượng, bỏ mũ rơm xuống.
Lão quái Sở Vân Phi của Thiên Ngọc Tông phía đông Chu Tước đại lục lúc này sắc mặt khó coi. Lúc trước hắn bị cây tổ linh tấn công, thương thế trong cơ thể bị hắn áp chế. Sau khi cuộc đại chiến với Tiên Di Tộc bùng nổ, hắn gần như không có nghỉ ngơi gì, lập tức tham gia vào cuộc chiến.
Trong một trận chiến ba ngày trước, ngũ tổ của Tiên Di Tộc lại xuất hiện. Hai người giao đấu, thương thế của Sở Vân Phi lại tái phát, không thể địch lại lập tức bỏ chạy về hướng Thiên Ngọc Tông. Hắn đã quyết định một khi thương thế chưa hồi phục, quyết không về phe Chu Tước Tử.
- Cùng lắm thì lão phu rời khỏi Chu Tước Tinh. Với bản lãnh của lão phu, ở bất kỳ một tu chân tinh nào cũng đều có thể trở thành cao thủ một phương.
Lúc nhìn thấy Thiên Ngọc Tông, Sở Vân Phi bỗng nhiên thần sắc khẽ động, dừng bước quay đầu lại nhìn về phía xa.
Từ phía chân trời, một người mặc quần áo màu hồng đi tới. Người này thần sắc khuôn mặt lộ ra một vẻ tang thương, toàn thân tản mát ra từng trận áp lực hùng mạnh. Hắn dừng lại cách Sở Vân Phi hai mươi trượng nhìn Sở Vân Phi.
- Sở huynh, nhiều năm không gặp, phong thái vẫn như trước.
Ánh mắt Sở Vân Phi ngưng lại, nhìn tướng người này, nói:
- Vân Tước Tử!
Lão già áo hồng ngẩng đầu thở dài, nói:
- Hóa ra Sở huynh còn nhớ rõ tại hạ. Thôi, Sở huynh, lão phu hôm nay tới đây là muốn khuyên ngươi một câu. Hãy rời khỏi Chu Tước Tinh đi!
Lúc này, Vân Tước Tử không còn vẻ lôi thôi như trước kia nữa.
Sở Vân Phi ánh mắt lóe lên hàn quang, chậm rãi nói:
- Lời này là ý gì?
Vân Tước Tử nhìn Sở Vân Phi, lắc đầu nói:
- Ngươi đi đi, với bản lãnh của ngươi không phải là đối thủ của ta, huống chi ngươi đã bị thương. Sở huynh, trong vòng một ngàn năm, không được quay về!
Sở Vân Phi trong mắt hàn quang càng đậm, nói:
- Nếu tại hại không đồng ý thì sao!
Vân Tước Tử than nhẹ, vung tay phải lên. Một khối gỗ đen từ trong tay hắn bay ra, ở trên không trung nổ ầm một cái hóa thành một màn sương đen. Cùng lúc đó, ở giữa lóe lên một đạo tinh quang, lập tức một luồng khí tức ngập trời gào thét mà ra.