Độn Thiên quýnh lên, đang muốn nói chuyện liền bị ánh mắt Vương Lâm đảo qua, lập tức ngừng lại. Hắn nhìn ánh mắt kia không thấy có một chút cảm giác gì là của Vương Lâm, chỉ có một luồng khí tức xa lại như thể nếu như hắn nói tiếp, đối phương sẽ không chút do dự gạt bỏ hắn như thường. Độn Thiên trong lòng run lên, không dám nói nữa. Chu Tước Tử nhẹ nhàng thở ra, nếu như đối phương ép hắn phải bỏ lại đệ tứ hồn, hắn cũng không biết phải lựa chọn thế nào, có khả năng sẽ cùng đối phương đấu một trận. Nếu như bản lãnh của người kia không vượt quá như trong truyền thuyết thì hắn cũng có nửa điểm tự tin. Chu Tước Tử liền ôm quyền, xoay người rời khỏi. Vương Lâm trong mắt lóe lên vẻ cao ngạo, trào phúng cười nói :
- Nếu đã đoán ra thân phận của lão tử, như vậy cũng biết được quy củ của lão tử, ngươi cứ như vậy mà đi sao?
Chu Tước Tử trầm mặc, nâng tay phải lên, tay trái cắt một đường, hai đầu ngón tay rơi xuống, máu tươi tuôn mạnh ra. Hắn nhìn Vương Lâm, nói :
- Việc này là do vãn bối không cẩn thận, hai ngón tay đã đủ chưa?
Vương Lâm lắc đầu, ngạo nghễ nói :
- Để lại thêm một ngón nữa!
Chu Tước Tử cắn răng một cái, tay trái lại cắt đứt một ngón tay, sắc mặt tái nhợt, nhìn Vương Lâm.
- Cút đi!
Vương Lâm thản nhiên nói. Chu Tước Tử cũng không quay đầu lại nhanh chóng rời khỏi, trong nháy mắt liền hóa thành cầu vồng biến mất giữa trời đất. Ở bên ngoài mười vạn dặm, Chu Tước Tử cắn chặt hàm răng, hướng lên không trung gào thét một trận :
- Đệ nhị Chu Tước Tử, tại sao hắn lại vẫn còn sống, tại sao vẫn còn ở Chu Tước Tinh. ! Năm đó đệ tam Chu Tước Tử bày kế đưa tu sĩ ngoại vực đến giết hắn, không ngờ người này vẫn còn chưa chết!
Sau khi gào thét một mạch suốt dọc đường bay tới Chu Tước quốc, thân mình hắn bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về hướng Bỉ Lô quốc, vẻ phẫn nộ trên mặt vừa thu lại, liền lộ ra vẻ hồ nghi :
- Không đúng, nếu đúng như tính cách của đệ nhị Chu Tước Tử được miêu tả trong điển tịch, tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với ta… Hay là người này vừa mới thức tỉnh, vừa rồi chỉ là hư trương thanh thế?!
Chu Tước Tử trầm mặc một chút, vẻ mặt u ám bất định, cuối cùng thầm than một tiếng. Hắn thật sự không có đủ dũng cảm để quay lại thử xem đối phương là giả hay thật. Hắn giẫm chân một cái, trên không trung phát ra một tiếng ầm, một cái khe rất lớn xuất hiện. Chu Tước Tử nhìn chằm chằm về hướng Bỉ Lô quốc với vẻ độc ác :
- Đệ nhị Chu Tước Tử… Chu Tước Tử thân mình nhoáng lên, bay về phía Chu Tước Sơn.
Bên trong Luyện Hồn Tông ở Bỉ Lô quốc, thân ảnh Vương Lâm sau khi nhận thấy Chu Tước Tử đã đi xa liền nhoáng lên một cái, từ trên không trung rớt xuống. Độn Thiên cả kinh lập tức tiến đến đỡ lấy Vương Lâm. Lúc này sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ. Độn Thiên nhìn kỹ vài lần, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, thất thanh nói :
- Đoạt xá!
Hắn không chút do dự, cắn răng một cái, nâng tay phải lên điểm vào giữa lông mày Vương Lâm, trợ giúp hắn chống cự lại sức mạnh đoạt xá kia. Nhưng đúng lúc tay phải hắn điểm tới, Vương Lâm lại mở hai mắt, trong mắt trắng đen rõ ràng, không còn nửa điểm cao ngạo như lúc trước.
- Tiền bối dừng tay.
Vương Lâm yếu ớt nói. Độn Thiên nhìn chằm chằm Vương Lâm, trầm giọng nói:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Tên nhóc con nhà người thật là lỗ mãng, không biết nặng nhẹ!
Nếu đổi lại là tính cách của lão tử lúc trước thì có thể một chưởng đánh chết ngươi, đừng tưởng ngươi sắp hết tuổi thọ. Lão tử vẫn cũng có thể cho ngươi nếm thử mùi vị tuổi thọ từng chút từng chút bị hút ra!
Một thanh âm cuồng vọng từ giữa lông mày Vương Lâm truyền ra.Ngay sau đó một đám khí xanh chợt lóe lên từ trán Vương Lâm bay ra một bên hóa thành thân ảnh một người cao lớn. Người trung niên này mặt to, dáng người vạm vỡ dị thường. Hắn vừa xuất hiện lập tức một luồng khí tức khổng lồ mạnh mẽ hiện ra. Không trung ầm ầm biến sắc, dưới sự tấn công của luồng khí tức này, từng đám mấy ngưng tụ lại, bên trong lóe lên ánh chớp, từng giọt mưa từ trên trời rơi xuống. Người trung niên này ngẩng đầu nhìn không trung, quát :
- Cút con bà ngươi đi, không được mưa!
Quát một tiếng, những đám mây trên không trung lập tức tiêu tan không còn, những giọt mưa rơi xuống cũng bị thổi quét đi, không có nửa giọt rơi xuống đất. Thân mình Độn Thiên chấn động, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt, không nói lên lời. Vương Lâm cười khổ, vội ho một tiếng. Vừa rồi trước lúc lửa Chu Tước tiến đến, nguyên thần của hắn đã trở về cơ thể, Anh Biến đã đại thành, chỉ có điều cuộc chiến giữa Chu Tước Tử và Độn Thiên hắn không thể tham dự. Lửa Chu Tước đã thâm nhập vào bên trong Thiên Nghịch Châu khiến cho Tư Đồ Nam thức tỉnh!