Độn Thiên nhìn người đàn ông trung niên, lạnh giọng nói :
- Cút, lão phu hôm nay không giết ngươi! Cuộc chiến giữa Tiên Di tộc các ngươi và Chu Tước quốc, Luyện Hồn Tông ta không tham dự!
Người đàn ông trung niên kia sắc mặt cực kỳ âm trầm, phẫn nộ trong lòng chậm rãi dâng lên. Với thực lực của hắn, nếu Độn Thiên không có Thập Ức Tôn Hồn Phiên sẽ bị hắn giết dễ dàng.
Hắn nhìn chằm chằm Độn Thiên, trầm mặc giây lát rồi nói :
- Nếu chỉ đơn giản thế này cũng không thể uy hiếp được ta. Thập Ức Tôn Hồn Phiên chẳng lẽ uy lực chỉ có vậy.
Độn Thiên cười ha hả, ánh mắt như điện, nói :
- Mười chủ hồn, hiện!
Hồn Phiên trong tay hắn vung lên, lập tức lại có mười Anh Biến chủ hồn xuất hiện, yên lặng bay ra bốn phía.
Lúc này, người đàn ông trung niên chua xót cười. Giờ phút này, đối mặt với Thập Ức Tôn Hồn Phiên, rốt cuộc hắn cũng biết nguyên nhân vì sao trong tộc đối với vật này lại cực kỳ kiêng kị.
- Nếu Luyện Hồn Tông không tham dự trận chiến giữa chúng ta và Chu Tước quốc, tại hạ thay mặt Tiên Di tộc xin hứa quyết không tiến vào Luyện Hồn Tông nửa bước!
Người đàn ông trung niên trầm giọng nói.
Nói xong, hắn hướng về Độn Thiên ôm quyền, cẩn thận xoay người rời khỏi.
Hồn Phiên trong tay Độn Thiên run lên, thu hồi tất cả hồn phách, rồi hắn cùng Vương Lâm bay nhanh mà đi.
- Thập Ức Tôn Hồn Phiên… … Vương Lâm nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ánh mắt lộ ra một tia cuồng nhiệt. Có cây phiên này trong tay, thiên hạ rộng lớn nơi nào cũng có thể tới được.
- Vừa rồi là uy lực của Thập Ức Tôn Hồn Phiên của Luyện Hồn Tông ta, ngươi thấy thế nào?
Trong khi bay, lời nói của Độn Thiên có mang theo một chút kiêu ngạo.
- Rất mạnh!
Vương Lâm trầm giọng nói.
Độn Thiên cười ha hả, nói :
- Tôn Hồn Phiên không có phương pháp sử dụng chuẩn xác. Ví như tổ tiên đời thứ sáu, hắn am hiểu trận pháp, vì thế cây phiên này trong tay hắn liền có trận pháp này. Lại ví như tổ tiên đời thứ mười, ý cảnh của lão nhân gia là thôn phệ, đến khi sử dụng hồn phiên liền dùng phương pháp thôn phệ hồn phách để mạnh mẽ đối địch.